Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 104
Sở Khanh năm đó cũng từng dò la tung tích của Liên Tâm Nguyệt, chỉ nghe nói nàng ta đã được người giấu đi.
Không ngờ lại được che giấu ngay trong tướng phủ.
Nhan Trăn đi ngang qua Sở Khanh, cố ý va nhẹ vào cánh tay nàng rồi lướt qua: “Sở đại nhân sao còn chưa vào trong?”
Sở Khanh quay đầu, đây chẳng phải là biết rõ còn cố hỏi hay sao.
Liên Tâm Nguyệt bước tới, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp mà châm chọc nàng: “Sở đại nhân không hổ là hồng nhân trước mặt Hoàng đế, ngay cả sở thích của La cô nương cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Người khác đều tặng vàng ngọc trang sức, ngài lại khác người, tặng hẳn một ngọn trường thương, đây là muốn giành vị trí thứ nhất sao?”
“Giành thứ nhất cái gì chứ, ta đâu phải đi thi Trạng nguyên.” Thấy Nhan Trăn đã bước vào trong, Sở Khanh có chút phiền lòng.
Liên Tâm Nguyệt cầm lấy ngọn trường thương, ước lượng trên tay vài cái: “Biết gãi đúng chỗ ngứa đấy chứ, mắt chọn lễ vật của Sở đại nhân thật khiến người ta ngưỡng mộ, như ta thì chẳng dám tặng thứ này, sợ bị La tướng quân ném thẳng ra ngoài.”
Liên Tâm Nguyệt lạnh lùng nói xong, lại khẽ búng tay về phía trước mặt nàng.
Sở Khanh không hề để ý, một làn bột thuốc mỏng manh như có như không bay tới.
Phương Tử Tự thấy cảnh này liền nhíu mày bước theo sau, hắn định bẩm báo việc này với Nhan Trăn, nhưng sợ mình suy nghĩ nhiều nên lại nuốt lời vào trong.
Phía Triệu quản gia bên này, sống chết chặn bọn họ không cho bước qua cửa, khăng khăng bắt phải mang trường thương về.
Trường Phong nhịn không được, cầm ngọn trường thương lên lý luận với ông ta.
Hắn bảo, đây là món đồ mà đại nhân nhà mình trân quý nhất.
Khắp thiên hạ này là độc nhất vô nhị.
Người rèn ra ngọn thương này chính là huynh trưởng của Sở Khanh, từng là thợ rèn danh tiếng bậc nhất kinh thành Tây Kinh, năm xưa dẫu là Nhan tướng muốn cầu cũng chưa chắc có được.
Sở Khanh đứng một bên, lời này của Trường Phong cũng không hẳn là khoa trương.
Nhiều năm trước, Nhan Trăn quả thực rất thích binh khí do a huynh nàng rèn.
“Ngươi cứ khoác lác đi! Nhan tướng muốn thứ gì mà chẳng có, thèm vào để mắt tới món đồ rách nát này của ngươi, mau cầm lấy rồi cút đi, đừng ở đây làm mất mặt xấu hổ!” Triệu quản gia không hề nhượng bộ, đứng chắn trước cửa không nhúc nhích.
Trường Phong cãi nhau ầm ĩ với ông ta: “Đúng là mắt chó coi thường người khác! Ngươi không biết nhìn hàng tốt không có nghĩa là La cô nương không muốn, mau gọi cô nương nhà ngươi ra đây!”
Sở Khanh tựa người sang bên cạnh xem náo nhiệt, chuyện làm lớn lên thì bọn họ mới có cơ hội bước vào.
Kỳ thực trước khi tới đây, nàng nhớ lời Lý Huyên dặn, từng đi tìm Thái phó đại nhân để hẹn cùng đi.
Thế nhưng đi hai lần đều phải ăn bế môn canh, người hầu truyền lời còn nói đó là mệnh lệnh của lão Thái phó.
Sở Khanh đã sớm lường trước kết quả này, nên ngày thứ hai chẳng thèm đi cầu nữa, tự mình cầm đồ đi thẳng tới đây.
Trường Phong cùng Triệu quản gia lời qua tiếng lại một hồi.
Cuối cùng cũng đợi được La Nguyên Hoa xuất hiện.
Nàng mặc một bộ váy áo mộc mạc, trên đầu không hề cài một cây trâm ngọc nào, xem chừng vẫn đang ở trong phòng chuẩn bị cho đại lễ cập kê.
“Triệu quản gia! Ai cho ngươi cái gan dám cản bạn của ta hả!” La Nguyên Hoa vô cùng tức giận, nàng mặc kệ nha hoàn can ngăn, thẳng tay đẩy Triệu quản gia sang một bên.
Triệu quản gia xụ mặt già xuống, đầy vẻ ấm ức: “Cô nương, đây là phân phó của tướng quân, loại lễ vật này tuyệt đối không được mang vào phủ.”
“Sở đại nhân là khách quý do chính ta mời tới, nàng không đến thì lễ cập kê này khỏi cần cử hành nữa! Ngươi mau cút sang một bên, đừng chọc tức bổn cô nương!” La Nguyên Hoa đích thân đón lấy chiếc hộp dài, không cho nha hoàn bên cạnh chạm vào.
Triệu quản gia tuy có chút võ nghệ nhưng cũng không dám động thủ với nàng: “Cô nương, tướng quân đã sớm dặn dò rồi, không cho phép ai tặng ngươi loại đồ vật này. Sở đại nhân biết rõ còn cố phạm, rõ ràng là đối nghịch với tướng quân, tiểu nhân không cho ngài ấy vào cũng là vì muốn tốt cho ngài ấy thôi.”
“Ngươi thì biết cái gì chứ! Đọc được vài cuốn sách là bắt đầu tự tiện phỏng đoán tâm ý của cha ta. Hôm nay là ngày đại hỷ của ta, chỉ cần ta vui là người sẽ vui. Đừng nói Sở đại nhân tặng trường thương tới, dẫu có mang cho ta một con chiến mã thì cha ta cũng chẳng nói nửa lời!”
La Nguyên Hoa phân trần xong liền chẳng thèm cho Triệu quản gia sắc mặt tốt.
Nàng tự mình dẫn Sở Khanh vào cửa, còn kéo tới bên ngoài khuê phòng của mình, bảo Sở Khanh chọn giúp váy áo cùng trang sức lát nữa sẽ mặc.
Ma ma dạy quy củ cho nàng sợ tới mức tái mặt, nhưng cũng chẳng dám lên tiếng.
Sở Khanh sợ thân phận nam trang của mình ảnh hưởng tới thanh danh của La Nguyên Hoa nên bước ra đứng ngoài cửa sổ trò chuyện với nàng.