DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 105

1006 từ

Ma ma kia là do cha nàng mời tới hầu hạ La Nguyên Hoa, dạy dỗ quy củ cho nàng cũng đã được hơn mười ngày.

La Nguyên Hoa nói năng chẳng hề kiêng dè, giọng điệu sang sảng hào phóng: “Sở đại nhân, hôm qua trở về, ta bảo cha mời thêm nhiều người tới để tiện bề chọn lấy một phu quân tốt. Cha ta ban đầu không chịu, sau bị ta nài nỉ mãi mới gật đầu đồng ý đấy.”

“Vậy La cô nương đã nhìn trúng vị lang quân nào chưa?” Sở Khanh mím môi cười, nàng nghĩ với tính tình này của La Nguyên Hoa, chắc hẳn đã lén nhìn khách khứa từ trước rồi.

La Nguyên Hoa lắc đầu, thoáng vẻ thất vọng nhìn ma ma bên cạnh: “Tạm thời vẫn chưa có ai, ma ma không cho ta ra ngoài, nếu không nghe người ta bảo ngài tới thì ta còn bị nhốt ở đây đấy. Thật ra nhìn qua cũng chỉ thường thôi, khéo khi còn chẳng bằng ngài.”

Ma ma lạnh mặt liếc nhìn sang phía Sở Khanh.

Sở Khanh ho khan một tiếng, sắc mặt khẽ đổi.

“La cô nương quá lời rồi, thanh danh của ta với Nhan tướng cũng như nhau, ở Tây Kinh này đều đã thối nát cả, nàng chẳng cần lấy ta ra so sánh làm gì.” Sở Khanh cười tự giễu, tò mò không biết cuối cùng La Nguyên Hoa sẽ chọn ai.

Nghe nàng nói vậy, ma ma mới yên tâm để nàng ở lại.

Sở Khanh hiểu rất rõ, ma ma sợ La Nguyên Hoa để mắt tới vị quan nhỏ này nên mới luôn túc trực bên cạnh, không cho hai người có cơ hội ở riêng.

Lễ cập kê của nhà quyền quý vô cùng rườm rà.

Sở Khanh vẫn còn nhớ rõ.

Năm mười lăm tuổi nàng bắt đầu cải nam trang, chưa từng làm lễ cập kê, nhưng Lý Huyên đã tặng nàng một đôi trâm châu xem như lễ cài trâm.

Song thân không còn, huynh trưởng chết thảm, Lý Huyên đối với nàng tình thâm nghĩa trọng nên nàng mới trân quý món quà ấy tới tận bây giờ.

La Nguyên Hoa đã tắm gội xong xuôi, được ma ma trong phủ dẫn tới hoa viên phía sau để cử hành lễ cài trâm.

Sở Khanh ngồi ở vị trí dành cho khách xem lễ, ngồi chung bàn cạnh Tần Hoài Minh - Hồng Lô Tự khanh.

Giữa hai người họ có chút khúc mắc, quen biết nhau cũng vì những vị quan hay buôn chuyện kia.

Nhắc tới vụ vạch tội lần trước, Tần Hoài Minh đích thân nâng chén kính rượu nàng.

“Đại nhân nhà ta không tiện uống rượu.” Trường Phong đỡ lấy chén rượu rồi uống cạn một hơi.

Tần Hoài Minh thấy nàng không nể mặt, sắc mặt có chút ngượng ngùng.

Thế nhưng ngồi chưa được bao lâu, Tần Hoài Minh bỗng vô cớ đổi chỗ với Liên Tâm Nguyệt, lúc này thành ra Sở Khanh và Liên Tâm Nguyệt ngồi cạnh nhau.

Liên Tâm Nguyệt lườm Sở Khanh một cái sắc lạnh rồi chẳng thèm ngó ngàng tới nàng, Sở Khanh nghĩ đến chuyện của Liên gia quân nên đành nhẫn nhịn không lên tiếng.

Khách khứa đã tề tựu đông đủ, La tướng quân mới bước lên ghế chủ tọa, đợi nữ nhi hành lễ.

“Chư vị, hôm nay là lễ cài trâm của tiểu nữ Nguyên Hoa, đa tạ chư vị đã nể mặt đến dự.” La tướng quân dẫn theo năm người con trai hướng về phía tân khách hành lễ.

Mấy vị công tử La gia người nào người nấy đều anh tư hiên ngang, giữ chức vụ trong quân đội, còn chưa mở miệng đã thu hút ánh nhìn đánh giá của không ít quý nữ.

La Nguyên Hoa được ma ma đưa ra ngoài, nàng bắt chước dáng vẻ của ma ma, hướng về phía khách xem lễ hành ấp lễ, sau đó quỳ gối trước án dập đầu thắp hương.

Người chải đầu cho nàng là vị ma ma đã nuôi nấng nàng từ nhỏ, được huynh trưởng đón từ Chương Châu về.

Ma ma vừa chải tóc cho nàng, miệng vừa cao giọng ngâm tụng những lời chúc phúc.

Lễ tất.

La Nguyên Hoa liền đi tìm Sở Khanh, vội vã tìm kiếm ngọn trường thương kia.

“Sở đại nhân, không phải ngài có vật muốn tặng cho ta sao?” La Nguyên Hoa sợ Sở Khanh bị người ta nhắm vào nên chủ động đưa tay đòi quà trước.

“Ôi chao, xem ra lễ vật của Sở đại nhân không tầm thường chút nào nhỉ, mau lấy ra cho mọi người cùng mở rộng tầm mắt đi, khéo lại lấn át cả lễ vật của tướng phủ chúng ta mất!” Giọng điệu của Liên Tâm Nguyệt the thé, cố tình cất cao giọng hô hoán.

La Nguyên Hoa vốn có ý tốt muốn giúp Sở Khanh, kết quả bị Liên Tâm Nguyệt hô lên một tiếng liền đẩy Sở Khanh thẳng lên đầu sóng ngọn gió.

Trường Phong nhìn sang Sở Khanh, nhận được ám hiệu của nàng, chỉ đành ôm chiếc hộp ra trước mặt mọi người, dâng tới trước mặt La Nguyên Hoa.

Còn chưa mở ra, La tướng quân cùng mấy người con trai đã đoán được bên trong là thứ gì.

Sắc mặt ai nấy đều khó coi vô cùng.

Đầu tiên là La Gia Hùng sải bước tiến tới, đột ngột đẩy chiếc hộp ra: “Sở đại nhân, hôm nay là lễ cập kê của xá muội, đa tạ ngài đã không mời mà đến, nhưng món quà này thì không cần đâu.”

La Nguyên Hoa vô cùng bất mãn, lên tiếng bênh vực Sở Khanh: “Ngũ ca, là chính muội phát thiệp mời cho ngài ấy, sao lại bảo là không mời mà đến?”

La cô nương đích thân dẫn vào!