DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 108

1031 từ

May mà giọng Nhan Trăn không lớn, nếu không để người khác nghe thấy chắc chắn sẽ quy kết chân tướng nàng hại chết Liên gia quân.

Nàng còn chưa muốn trước khi cáo lão hồi hương lại phải gánh lấy cái danh gian thần.

“Nhan tướng, Lưu Tô đã sớm không còn là tỳ nữ của ta nữa, nàng ta ở bên ngoài làm gì cũng chẳng liên quan tới ta, ngài không cần lúc nào cũng nhắc tới nàng ta trước mặt ta.”

Nhan Trăn biết nàng chột dạ, lúc này cũng không dây dưa thêm: “Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi, nhìn xem ngươi sợ đến mức nào kìa. Dù sao các ngươi cũng đã diệt khẩu Lưu Tô rồi, dẫu ta có nhắc tới thì ngươi cũng có thể liều chết không nhận mà.”

Âm cuối mang theo tiếng thở dài, dường như đang cảm thấy bất bình thay cho Lưu Tô.

Cảm xúc trong lòng Sở Khanh cuộn trào dữ dội, nàng ngoảnh mặt nhìn sang hướng khác.

Liều chết không nhận vốn là sở trường của nàng, chẳng cần ai phải dạy.

Bị Nhan Trăn chọc ngoáy vài câu, suýt chút nữa nàng quên mất chính sự.

Nàng vào phủ là phụng thánh mệnh, tìm Hoàng hậu cho Lý Huyên.

Phóng mắt nhìn quanh, lại thấy La Nguyên Hoa đã mất tăm mất tích, La tướng quân cùng mấy người con trai thì bị vây kín tầng tầng lớp lớp.

Kính rượu, nịnh bợ, vây quanh đến mức không một kẽ hở.

Nhìn lại bàn tiệc, lúc này chỉ còn trơ trọi nàng cùng Nhan Trăn, Liên Tâm Nguyệt cũng chẳng biết đã chạy đi đâu.

Sở Khanh không dám chậm trễ thêm.

Nàng còn chưa kịp bước ra nửa bước thì phát hiện miếng ngọc bội bên hông đã bị Nhan Trăn nắm chặt lấy.

Nếu nàng dùng sức giật mạnh, thắt lưng e rằng sẽ bị kéo đứt.

Miếng ngọc bội khéo khi cũng bị bóp nát mất.

“Nhan tướng, hạ quan còn có việc quan trọng cần tìm La tướng quân, xin ngài hãy tự trọng.” Sở Khanh chắp tay hành lễ, không để Nhan Trăn bắt bẻ được lỗi lầm.

Nhan Trăn vuốt ve miếng ngọc bội, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên nụ cười châm chọc: “Đừng uổng phí tâm cơ nữa, dẫu ngươi có tặng trường thương cho La Nguyên Hoa thì La tướng quân cũng chẳng gả nàng cho ngươi đâu.”

Nàng nhíu mày, hóa ra Nhan Trăn đã hiểu lầm ý đồ của nàng.

“Sao thế, Nhan tướng cũng vừa mắt La cô nương rồi à?” Nàng mím môi hỏi vặn lại.

Ý định ban đầu của nàng là muốn kích bác Nhan Trăn một chút, thăm dò xem thái độ của hắn đối với La Nguyên Hoa ra sao.

Nào ngờ Nhan Trăn nhìn thấu nhưng không vạch trần, cứ thế nhìn chằm chằm nàng mà cười.

Nụ cười này làm Sở Khanh không khỏi hoang mang.

Mắt thấy số người đến kính rượu La tướng quân ngày càng đông, La tướng quân đã say mướt, chẳng mấy chốc sẽ được con trai dìu vào nội đường nghỉ ngơi.

Nếu không qua đó ngay thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

Sở Khanh bước tới, dùng thân mình che chắn ánh mắt của những người xung quanh: “Ngọc bội là do Thánh Thượng ban tặng, Nhan tướng nếu thích thì tặng ngài vậy.”

Nàng rút đoản đao tùy thân, dứt khoát cắt đứt dây treo ngọc.

Miếng ngọc rơi vào tay Nhan Trăn, hắn nhìn rõ hoa văn bên trên, khẽ cười rồi cất vào trong ngực.

Chuồn chuồn ngậm hoa sen, tâm đầu ý hợp.

Loại mỹ ngọc thượng đẳng bực này nhất định là do Lý Huyên tặng cho nàng.

“Được thôi, đa tạ Sở đại nhân đã tặng.” Nhan Trăn cố ý để sát người, nhét miếng ngọc bội qua vạt áo vào trong.

Cách lớp áo trong, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ ngọc, nó trơn trượt trượt dần xuống dưới.

Sở Khanh vừa xoay người thì thấy vạt áo choàng lại bị hắn kéo lại.

Chẳng biết tên khốn này lại muốn giở trò gì.

“Nhan tướng, ngài đừng quá đáng, hôm nay ta tới đây là phụng ý chỉ của Thánh Thượng.”

“Quả nhiên bị ta đoán trúng rồi, là Thánh Thượng muốn sắc phong La Nguyên Hoa làm Hoàng hậu, ngươi muốn đi thăm dò ý tứ của La tướng quân?”

Sở Khanh hít sâu một hơi, việc này chỉ có nàng và Thánh Thượng biết, sao Nhan Trăn lại hay tin? Dù là đoán thì hắn cũng quá mức thông minh rồi.

“Thánh Thượng nếu đã hạ chỉ, La gia chỉ có một con đường là tuân chỉ. Ngài cản ta cũng vô dụng, không thay đổi được thánh ý đâu.” Sở Khanh nhắc nhở Nhan Trăn buông tay, không để hắn tiếp tục dây dưa.

Nhan Trăn xoay chén rượu trên tay, rượu bên trong sóng sánh tràn ra, nhỏ giọt lên mu bàn tay: “Ngươi muốn dâng Hoàng thượng cho người khác sao?”

Sở Khanh bật cười, nụ cười ấy khiến cả rừng mai trong sân bỗng chốc lu mờ sắc hương.

Nàng có tư cách gì để ngăn cản, lại có tư cách gì để làm nữ nhân của ngài ấy.

Nhan Trăn vào khoảnh khắc này dường như đã hiểu ra vì sao Lý Huyên lại nâng niu nàng nơi đầu quả tim như vậy.

Dung mạo cỡ này, ngay cả hoa khôi Thiên Hương Lâu cũng chưa từng có được.

“Tùy Nhan tướng muốn nói sao thì nói, đạo bất đồng bất tương vi mưu, hy vọng Nhan tướng sớm ngày quay đầu là bờ.”

Nhan Trăn giận không kìm được, hắn ghét nhất là phải nghe mấy chữ “quay đầu là bờ”.

“Đâu mới là bờ của ta chứ...” Nhan Trăn kéo ghì nàng xuống, kẹp lấy cổ Sở Khanh ép nàng uống rượu: “Ta từ năm mười tuổi đã theo nghĩa phụ chém giết trên chiến trường, kẻ chết dưới ngọn thương của ta nhiều không đếm xuể.”