DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 109

1032 từ

“Trong mắt người đời, ta chính là một kẻ cùng hung cực ác, giết người vô số. Gánh chịu những ô danh này ba năm qua đều là do các ngươi áp đặt lên đầu ta. Sở Khanh, kẻ thực sự nên quay đầu là bờ chính là ngươi mới phải!”

Sở Khanh chẳng có tâm trí đâu mà nghe hắn hoài niệm quá khứ, nếu không đi tìm La tướng quân ngay thì người ta sẽ đi mất.

“Nhan tướng, hạ quan thực sự đang rất vội, chuyện này để sau hãy bàn...”

Nhan Trăn thấy nàng vẫn chấp mê bất ngộ nên cũng chẳng buồn ngăn cản nữa, đẩy nàng ra ngoài.

“La tướng quân chỉ có duy nhất một người con gái này, nếu Thánh Thượng thực sự ép cưới La Nguyên Hoa làm Hoàng hậu, các ngươi không phải đang lôi kéo ông ấy, mà là đang ép ông ấy sinh lòng phản trắc!”

Nhan Trăn lại cười châm chọc nàng.

Sở Khanh như lọt vào màn sương mù mịt: “Ta muốn làm gì, còn chưa đến lượt Nhan tướng tới dạy bảo.”

Nàng quay đầu nhìn lại, trong số những người có mặt ở đây, nàng là kẻ có chức quan nhỏ nhất.

Còn chưa kịp chen qua thì đã bị người khác gạt phắt sang một bên.

Trường Phong vì muốn che chở cho nàng liền lao vào như mũi tên tiên phong, cả khuôn mặt bị chen lấn đến biến dạng.

Đám võ tướng này phần lớn đều là kẻ thô kệch, chẳng ai phải dạng hiền lành, biết Trường Phong là hộ vệ của Sở Khanh nên ngầm so kè sức lực với hắn.

“Sở đại nhân đến góp vui cái gì thế, cẩn thận kẻo bị chen xước mất mặt, lại mất đi thịnh sủng đấy nhé!”

Sở Khanh cắn răng nhẫn nhịn, mỉm cười cho qua.

Đây là tướng quân phủ, nàng không muốn gây chuyện.

Trong suốt buổi yến tiệc, Sở Khanh cũng chịu cảnh không được chào đón hệt như Nhan Trăn.

Điểm khác biệt duy nhất là Nhan Trăn tựa như một tảng băng khổng lồ, hắn ngồi đó dẫu người khác trong lòng có chửi rủa thế nào thì ngoài mặt vẫn phải giữ gìn thể diện.

Nhưng nàng thì lại khác, sự chán ghét của những kẻ đó đối với nàng đều lộ rõ mồn một ra mặt.

Vất vả lắm mới chen vào được, nàng lại thấy La tướng quân căn bản chẳng thèm nhìn mình, cố ý quay lưng về phía nàng.

“La tướng quân, hạ quan hôm nay tới đây là phụng mệnh Thánh Thượng, có thể trao đổi riêng với La tướng quân vài câu được không?” Sở Khanh hết cách, đành phải lôi Lý Huyên ra làm lá chắn.

Trong trường hợp này, nhắc tới ngài ấy tuy sẽ bị người ta chế giễu, nhưng lại là cách hữu hiệu nhất.

La Phồn Thịnh vốn chướng mắt nàng, cứ ngỡ Sở Khanh đến là vì nhắm vào cô con gái ngoan của mình.

Nghe nàng lấy Lý Huyên ra ép người, ông mới chịu liếc mắt nhìn nàng một cái.

“Lão phu còn rất bận, Sở đại nhân có gì thì nói mau, nói xong ta sẽ bảo quản gia tiễn ngài về.”

Sở Khanh khẽ nhíu mày, nàng còn chưa kịp mở lời mà đối phương đã vội đuổi khách.

Vốn dĩ lời đã đến bên miệng, nhưng bị đôi mắt hổ của La tướng quân trừng trừng nhìn chằm chằm, nàng suýt nữa sợ tới mức quên sạch.

La Phồn Thịnh những năm trước chinh chiến nam bắc, sát phạt quyết đoán, ở Tây Kinh được xưng tụng là Diêm Vương sống.

Quân địch nghe tới tên tuổi của ông là khí thế đã giảm đi một nửa.

Những vị quan xuất thân võ tướng này tự mang một luồng khí thế bức người, khiến kẻ khác chẳng dám nhìn thẳng.

“Hậu cung bỏ trống nhiều năm, Thánh Thượng vẫn luôn trì hoãn đại hôn, mãi cho tới khi La cô nương hồi kinh...”

Phần tiếp theo chẳng cần nàng nói hết, La Phồn Thịnh cũng thừa hiểu Sở Khanh tới đây vì mục đích gì.

Ông vung bàn tay lớn lên, đôi mắt sâu thẳm tựa biển cả: “Sở Khanh, ngươi hãy lấy lương tâm ra mà nói một câu, ngươi thực sự cảm thấy con gái Nguyên Hoa của ta là bậc hiền tài xứng đáng làm Hoàng hậu, có đủ kiên nhẫn để thống lĩnh lục cung sao?”

“Hạ quan... Hạ quan nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là Thánh Thượng nghĩ thế nào. Hôm nay hạ quan tới đây cũng chỉ là muốn hỏi qua ý tứ của La cô nương mà thôi.” Sở Khanh cố gắng nói rõ ràng rành mạch, sợ La tướng quân hiểu lầm.

La Phồn Thịnh hiểu ra, lập tức sai người gọi La Nguyên Hoa tới.

“Nguyên Hoa, con tự nói xem, có muốn làm Hoàng hậu không?”

Nhan Trăn đứng dậy bước tới nghe ngóng, đôi mắt đen láy từ nãy đến giờ vẫn không rời khỏi Sở Khanh nửa bước.

Sở Khanh là ngự sử đương triều, lại là sủng thần bên cạnh thiên tử, nàng xuất hiện ở đâu cũng đều thu hút sự chú ý.

Mấy huynh trưởng của La Nguyên Hoa vừa tiễn khách trở lại, thấy Sở Khanh đang khúm núm đứng cạnh La tướng quân, lại còn đứng rất gần muội muội La Nguyên Hoa, trên mặt còn mang theo nụ cười.

Bọn họ đều ngỡ rằng Sở Khanh đã để mắt tới La Nguyên Hoa, muốn tới đây cầu hôn.

Người còn chưa bước tới gần, nắm đấm đã siết chặt lại.

“Mang tiếng xấu đầy mình mà còn dám tới tướng quân phủ giương oai, lá gan không nhỏ nhỉ!” La Gia Hùng gầm lên một tiếng, nhảy vọt tới phía sau lưng Sở Khanh.

Nàng rốt cuộc vẫn là phận nữ nhi, dáng người gầy gò mảnh khảnh, đứng cạnh thân hình vạm vỡ của mấy vị hổ tướng trông chẳng khác nào một thư sinh yếu ớt.