DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 121

1055 từ

Vừa nhắc tới La Nguyên Hoa mới vừa tới tuổi cập kê, một viên quan trong số đó liền bị một hòn đá ném trúng đầu, mũ quan lập tức rơi lộn nhào xuống đất.

Sở Khanh vừa khéo đứng ở phía sau, nhìn thấy kẻ ra tay chính là Ngũ lang La gia, La Gia Hùng.

“Kẻ nào làm...” Kẻ bị ném trúng vừa mới gào lên một câu thì nghe thấy thái giám của Tư Lễ Giám tới truyền chỉ, liền vội vàng ngậm chặt miệng lại.

La Gia Hùng siết chặt nắm đấm, nếu không phải đang ở trong hoàng cung thì nắm đấm của hắn đã sớm giáng thẳng vào mặt đối phương rồi.

Sở Khanh nhìn thấy cảnh này bỗng dâng lên chút ghen tị với La Nguyên Hoa; nàng ấy có tới năm người ca ca, ai nấy đều hết mực cưng chiều, bảo bọc muội muội.

“Bá quan yết kiến!”

Nghe tiếng hô vang của thái giám, hàng ngũ quan viên lập tức chỉnh đốn lại ngay ngắn, nối đuôi nhau bước vào cửa điện.

Đến lượt Sở Khanh chuẩn bị bước vào điện thì một bóng áo bào màu tím phiêu dật lướt ngang qua.

Là Nhan Trăn đã tới.

Hắn lạnh lùng ngước mắt lên, nhìn thấy Sở Khanh lại gầy gò đi không ít, ánh mắt liền trở nên hờ hững vô tình: “Sở đại nhân vẫn còn sống cơ đấy? Nghe nói ngươi mắc bạo bệnh không dậy nổi, nằm liệt giường suốt mấy ngày liền, sao không ở lại trong phủ mà an dưỡng?”

“Ngày ấy ở ngoài tướng quân phủ, đa tạ Nhan tướng đã ra tay cứu giúp.” Sở Khanh trong lòng hổ thẹn, lại nghĩ đến việc Nhan Trăn cứu mạng mình, đành nuốt những lời cay nghiệt vào trong.

Nhan Trăn không dám tin vào tai mình. Hắn chưa từng nghe thấy một tiếng cảm tạ nào từ miệng Sở Khanh, trước nay mỗi lần chạm mặt, hai người đều châm chọc đối phương không tiếc lời.

Hắn ngẩn người chốc lát, thầm nghĩ Sở Khanh chắc chắn là sợ chết nên mới muốn cầu hòa.

“Những chuyện ngươi từng làm, ta đều ghi nhớ kỹ. Hiện tại muốn cầu hòa ư? Muộn rồi!” Nhan Trăn rảo bước tiến lên, huých vai Sở Khanh để vượt lên phía trước.

Hắn ưỡn ngực ngẩng cao đầu đứng ở đầu hàng.

Nàng cẩn cẩn dật dật đứng ở cuối hàng.

Ánh mắt đôi bên không hề giao nhau, lại khiến cõi lòng nàng hoang mang khó tự chủ.

Chuyện ở Phong Mãn Lâu đã bị Nhan Trăn dâng tấu hặc tội, hôm nay nếu lại bị xới lên, nàng chắc chắn khó lòng thoát khỏi liên can.

Nàng trĩu nặng tâm sự, không hề để ý thấy Lý Huyên đã an tọa trên long ỷ.

Đến cả việc hành lễ cũng chậm nửa nhịp.

Mãi sau nhờ đồng liêu bên cạnh nhắc nhở, nàng mới cay đắng khom lưng hành lễ.

Kẻ thù giết huynh trưởng đang ngồi ngay trên ngai cao kia.

Hai bàn tay nàng siết chặt hốt bản, hốc mắt bất giác đỏ hoe.

“Chư vị ái khanh, sứ thần Nam An Quốc tuy chưa tới nhưng đã phái người dâng bái thiếp. Lần này tới Đại Tĩnh triều ta là vì chuyện liên hôn. Triều ta hiện chưa có công chúa đến tuổi thích hợp, không biết vị nào nguyện bày mưu tính kế, thay trẫm phân ưu?”

Lý Huyên là người đầu tiên nhìn về phía Sở Khanh, vẫy tay với nàng: “Sở Khanh, ngươi xưa nay lắm mưu nhiều kế, thử nói xem...”

Sở Khanh vừa bước ra, miệng còn chưa kịp mở thì đã bị một bức tường người chắn kín mít phía trước.

“Vi thần cho rằng, có thể liên hôn.” Nhan Trăn cao giọng cắt ngang lời Kiến Nguyên Đế, che chắn Sở Khanh ở phía sau, không cho nàng có cơ hội xuất đầu lộ diện.

Sở Khanh đỏ bừng mặt.

Nhan Trăn thân là trọng thần một triều, cư nhiên lại đồng ý liên hôn với một tiểu quốc.

Lý Huyên còn chưa đại hôn, các huynh đệ hoàng thất cũng đã chết sạch.

Trong số tông thân chỉ có Lễ Thân Vương để lại một nữ nhi là Kim Huyên quận chúa, nhưng quận chúa còn chưa đầy mười tuổi, chẳng lẽ lại bắt nàng đi liên hôn?

Nàng đang định dâng tấu thì thấy Nhan Trăn nhìn mình với ánh mắt đầy thâm ý khôn lường.

Thật hoang đường đến cực điểm!

Sở Khanh nhìn thấy Thánh Thượng đang cố nén cơn giận, khẽ thở dài một tiếng rồi phản bác Nhan Trăn: “Kim Huyên quận chúa tuổi chưa đầy mười, sao có thể liên hôn? Việc này cần phải bàn bạc kỹ hơn.”

“Sở đại nhân gấp cái gì, đâu có bắt ngươi cùng quận chúa đi liên hôn.” Nhan Trăn mỉm cười nói, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo Sở Khanh chớ có xen vào việc người khác.

Đôi môi Sở Khanh mím chặt, ánh mắt rực lửa giận. Chút hảo cảm vừa dấy lên dành cho Nhan Trăn cứ thế tan biến không còn tăm hơi.

Mấy năm gần đây, Nam An Quốc nhiều lần quấy nhiễu biên thùy Đại Tĩnh, lại có quan hệ riêng tư vô cùng mật thiết với Nhan Trăn. Việc Nhan Trăn tán đồng liên hôn sợ là đang ấp ủ mưu đồ xấu xa khác.

Nàng nhìn không thấu hành động này của Nhan Trăn, cũng chẳng muốn tiếp tục ló đầu ra can dự vào chuyện này nữa.

Sở Khanh không lên tiếng, triều đình chẳng ai dám làm trái ý Nhan Trăn.

Huynh đệ La gia lại càng dẫn đầu đám đông phụ họa theo.

Nhan Trăn cũng không có ý định buông tha Sở Khanh, cố ý bước đến bên cạnh nàng cất cao giọng: “Thần tử chúng ta vốn nên vì Thánh Thượng phân ưu. Sở đại nhân đã xót xa quận chúa như vậy, hay là để Sở đại nhân đích thân đi đi. Dù sao Nam An Vương nam nữ đều không tha, ắt hẳn sẽ bị dung mạo tôn quý này của Sở đại nhân mê hoặc đến thần hồn điên đảo.”