Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 122
“Ngươi...” Sở Khanh như bị bóp trúng tử huyệt, tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch.
Tên khốn này thoát chết, cư nhiên lại nghĩ ra quỷ kế bắt nàng đi liên hôn.
Chân mày nàng nhói đau.
Ý của Túy Ông không nằm ở rượu, mà là nhắm thẳng vào nàng!
Cả triều văn võ bá quan có tới một nửa là vây cánh của hắn, bất kể xảy ra chuyện gì cũng đều phụ họa biểu thị tán đồng.
Thanh âm đòi đưa nàng đi liên hôn vang lên tựa sấm sét giữa trời quang, chấn động đến mức hai tai Sở Khanh ù đi.
Tốt lắm, ai nấy đều muốn đem nàng ra làm vật hiến tế.
Sở Khanh thu hết những ánh mắt chế giễu kia vào đáy mắt, chậm rãi giơ tay chỉ về phía mấy vị quan viên:
“Mấy vị đại nhân cười cái gì? Chi bằng chúng ta cùng đi, để Nam An Vương tha hồ chọn lựa. Gừng càng già càng cay, biết đâu người ta lại thích khẩu vị này. Trong chuyện vì nước phân ưu, ai có năng lực thì lên, không có năng lực cũng phải nghĩ cách mà lên.”
Nàng học theo dáng vẻ vô lại của Nhan Trăn, đem đám quan lại ỷ thế làm càn, không coi Thánh Thượng ra gì này toàn bộ kéo xuống nước.
“Hoang đường!” Một vị lão thần tức giận đến mức nước bọt văng ra ngoài cả thước.
“Hạ quan cũng thấy hoang đường, nhưng lời này chẳng phải do chính miệng Nhan tướng nói ra sao? Chư vị không dám tán đồng ư?”
Đám người kia đỏ bừng mặt già, không dám hé răng thêm nửa lời.
Nếu thật sự bị chọn trúng đi liên hôn thì quả là nỗi nhục nhã vô bờ, làm ô danh cả tổ tiên tông tộc.
Nhìn thấy nét đắc ý trên gương mặt Nhan Trăn, Sở Khanh bèn nâng hốt bản bước ra khỏi hàng: “Lấy binh lực của triều ta, căn bản không cần phải liên hôn với Nam An Quốc. Huống chi ái nữ của ông ta vẫn còn đang làm con tin tại triều ta, Đại Tĩnh há phải sợ hãi một tiểu quốc nhỏ bé như hạt vừng!”
“Con tin ư?” Nhan Trăn cười lạnh ép Sở Khanh lùi liên tiếp vài bước: “Nam An Vương có tới chín người con gái, dẫu có chết mất một đứa, ông ta cũng chẳng thèm bận tâm. Huống hồ, bọn họ sở hữu thiết kỵ dị chủng, đội cung nỏ binh lợi hại bậc nhất, thành trì tiến có thể công thoái có thể thủ. Trong khi đó, Đại Tĩnh ta từ sau khi Liên gia quân tử trận, binh lính chỉ toàn già yếu bệnh tật, lấy gì để địch lại!”
Sở Khanh ngước mắt, không ngờ Nhan Trăn lại nhắc tới Liên gia quân.
Nhân cơ hội này, nàng khom người cất lời: “Nhan đại nhân, Liên gia quân tuy không còn, nhưng triều ta vẫn còn không ít dũng binh mãnh tướng, đâu đến mức phải rơi vào bước đường cùng là liên hôn...”
“Ngươi thì biết cái gì? Bản tướng đề nghị liên hôn cũng là vì muốn giảm bớt thương vong. Nếu Kim Huyên quận chúa tuổi còn nhỏ, chúng ta đổi đối tượng liên hôn thành nam tử là được. Nam An Vương vốn chuộng nam phong, lại đã ngoài sáu mươi tuổi, phái một thanh niên trai tráng khỏe mạnh qua đó giày vò vài năm, khéo chừng ông ta tự lăn ra chết.”
Ý của Nhan Trăn là đất Nam Xương vốn thừa mứa mỹ nhân, phái nữ sắc qua đó vô dụng, chi bằng mở lối đi riêng, chọn lấy vài tiểu quan thanh tú sang đó nằm gai nếm mật, lấy sắc thờ người.
Ánh mắt hắn đảo quanh triều thần một lượt, cuối cùng lại dừng lại trên người Sở Khanh: “Về phần nhân tuyển, thần cho rằng Sở đại nhân là người không ai xứng đáng hơn. Dung mạo thanh tú, mồm mép lanh lợi, dẫu thân thể có yếu nhược thì khéo dùng cái miệng lưỡi kia cũng đủ chọc tức chết người ta rồi.”
Sở Khanh nghe mà đỏ bừng cả mặt lẫn tai, không thể tin nổi những lời này lại thốt ra từ miệng một võ tướng từng xông pha trận mạc.
Bắt nàng nằm gai nếm mật ư? Sao bản thân Nhan Trăn hắn không tự đi đi? Nếu bàn về thể lực, mười nàng cộng lại cũng chẳng bằng hắn.
Sở Khanh nâng hốt bản, áp nhẹ lòng bàn tay lên bụng dưới. Nàng thật muốn nói cho đứa con chưa chào đời biết, phụ thân của nó đã thốt ra bao nhiêu lời khốn nạn, thậm chí còn muốn bắt hai mẹ con nàng đi hòa thân, gả cho lão già dâm dật ở Nam An Quốc kia.
Nếu nàng còn tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, khéo Nhan Trăn thật sự sẽ xin được thánh chỉ ban xuống.
Để đường đường là một Thị Ngự Sử đi liên hôn mà cả triều quan văn không một ai dám mở miệng can ngăn, đủ thấy uy vọng của nàng hoàn toàn không bằng Nhan Trăn.
Từ xưa đến nay, sủng thần vĩnh viễn không bằng quyền thần.
Bị dồn ép đến bước đường này, nàng mới thấu hiểu quyền thế có sức mê hoặc lòng người đến nhường nào.
Dẫu không vì bản thân thì cũng phải vì đứa con trong bụng mà tranh đoạt, vì người huynh trưởng chết oan uổng mà liều mình một phen.
“Nhan tướng, nói đùa cũng nên có chừng có mực. Mênh mông đại quốc như triều ta nếu đồng ý mối liên hôn này, về sau chỉ chuốc lấy sự chê cười của thế nhân. Huống hồ, triều ta có vị thần tướng như Nhan tướng đây, lại có các bậc trung dũng nhi lang của La gia, nếu chịu thống lĩnh binh mã thì Nam An Quốc chẳng phải sẽ bị đánh cho tan tác không còn mảnh giáp hay sao?” Sở Khanh dứt lời, lén đưa mắt nhìn người đang ngồi trên ngai cao.