Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 124
“Thần sợ hãi!” Triệu tướng quân cùng Hoàng tướng quân vội vàng quỳ sụp xuống đất.
Lý Huyên đứng dậy, đáy lòng lạnh lẽo như băng. Hắn không ngờ Nhan Trăn hôm nay cũng tới thượng triều, lại còn phá hỏng toàn bộ kế hoạch của hắn.
Ý định ban đầu của hắn là tuyên triệu Khai Quốc Hầu lên triều, trước mặt văn võ bá quan giao phó binh quyền cho ông ta, để ông ta xuất chinh thảo phạt Nam An Quốc.
Nào ngờ nhân vật chính còn chưa tới thì Nhan Trăn đã xuất hiện, làm rối tung mọi trật tự.
“Bãi triều, việc này ngày khác bàn tiếp!”
“Sở Khanh, đến Tử Thần Điện một chuyến!”
Lý Huyên phất áo rời đi trước, vẻ phẫn nộ lộ rõ trên nét mặt. Hắn đã sớm dặn dò Thẩm Niệm Từ phải quấn lấy Nhan Trăn, cớ sao lại để hắn ta lên triều phá đám thế này?
Đúng là đồ vô dụng, ả ta cũng giống hệt như Sở Khanh, chẳng làm nên trò trống gì.
Kính Phong rớt lại phía sau hai bước, khẽ vẫy tay ra hiệu với Sở Khanh. Hôm nay nàng đã gây ra họa lớn, Thánh Thượng e là sẽ không dễ dàng tha thứ.
Sở Khanh đang định cất bước đi theo thì thấy trước mắt thò ra một đôi chân dài chắn ngang đường. Người nọ nở nụ cười rạng rỡ, đang ung dung đi vòng quanh đánh giá nàng.
“Sở Khanh, chẳng lẽ ngươi đã cải tà quy chính, muốn tới quy phục bản tướng?” Nhan Trăn cầm hốt bản, đặt ngang trước ngực nàng ngăn không cho nàng di chuyển.
Hôm nay hắn không xông hương, ngửi trên người Sở Khanh thấy vô cùng sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương thuốc thanh nhã.
“Nhan tướng muốn nói sao thì tùy, hạ quan còn phải diện kiến Thánh Thượng, đi chậm sợ rằng sẽ bị trách phạt.” Sở Khanh toan bước đi nhưng lại bị Nhan Trăn cản lại.
Hai người bọn họ tựa như mèo vờn chuột, kẻ sang trái người chặn phải, giằng co không dứt. Về sau Sở Khanh vô tình giẫm phải vạt áo choàng, cả thân mình ngã nhào vào lòng ngực hắn.
Dưới mắt người ngoài, cảnh tượng ấy trông chẳng khác nào nàng đang chủ động nhào vào lòng đối phương.
Nhan Trăn chẳng màng tới việc các quan viên khác vẫn còn ở đó, cũng chẳng bận tâm Kính Phong đang trừng mắt nhìn, ngang nhiên ép chặt Sở Khanh vào cây cột trụ bên cạnh trước thanh thiên bạch nhật.
Hắn muốn hỏi cho rõ, một kẻ xưa nay vốn không đội trời chung với hắn như Sở Khanh, cớ sao hôm nay lại nhắc tới uy danh thời niên thiếu của hắn?
Lại còn khen ngợi hắn là thần tướng, nghe mà cõi lòng vô cùng khoan khoái.
“Hôm nay ngươi chắc chắn sẽ bị phạt. Tự ý lập ra Phong Mãn Lâu để dò la tin tức, lại còn cứu mạng tên Cẩm Tước Vệ giả chết kia, vị trên ngai kia sợ là giận đến điên người rồi. Không biết là sẽ bãi quan đánh trượng, hay là lại phạt ngươi cấm túc trong phủ đây?”
“Nhan tướng ngày ngày dâng tấu hặc tội hạ quan, nếu Thánh Thượng muốn phạt thì cũng chẳng cần đợi đến tận hôm nay.” Sở Khanh hừ lạnh một tiếng, đưa tay gạt chiếc hốt bản bằng bạch ngọc của hắn sang một bên.
Nói thêm hai câu với tên gian tướng này, đứa con trong bụng nàng chắc phải sụt mất hai lạng thịt.
“Biết rõ hắn muốn phạt mà vẫn cứ cố tình làm vậy. Hay là để bản tướng giúp ngươi một phen, coi như ghi nhận công lao tiến cử của ngươi ngày hôm nay.” Nhan Trăn khom lưng, chỉnh lại mũ quan trên đầu nàng cho ngay ngắn. Kẻ dám ngỗ nghịch lại tên cẩu hoàng đế kia, hắn đương nhiên cũng muốn che chở một chút.
Ánh mắt hắn trượt xuống dưới, nhận ra vòng eo của nàng dường như đầy đặn hơn trước, gương mặt nhỏ nhắn phúng phính trắng mịn nõn nà.
Xem chừng quãng thời gian này nàng không thiếu đồ ngon tẩm bổ.
“Tiến cử chưa thành công, Nhan tướng không cần phải khách khí.” Sở Khanh thấy hắn nhìn chằm chằm vào vòng eo của mình, vội vàng đưa hai tay lên che chắn không cho hắn nhìn.
Từ ngày bước chân vào chốn quan trường, nàng ngày đêm lao lực, thân thể lúc nào cũng gầy gò ốm yếu. Tiền bạc kiếm được từ Phong Mãn Lâu cùng chút bổng lộc ít ỏi hằng ngày đều đã đem đi chu cấp cho bá tánh nghèo khổ cùng cô nhi trong Dục Ấu Đường.
Mấy ngày nay ăn uống tốt hơn, lại được Quế thúc dùng dược thiện tỉ mỉ tẩm bổ nên vóc dáng mới có phần nảy nở đẫy đà hơn đôi chút.
Có những thứ dẫu ăn không vô, nàng cũng vì cốt nhục trong bụng mà ép bản thân phải nuốt xuống bằng được.
“Lại còn giấu đầu hở đuôi.” Vẻ mặt Nhan Trăn vẫn thản nhiên, dời tầm mắt sang nhìn Kính Phong.
“Béo lên một chút thì sao chứ, có ăn hết gạo nhà Nhan tướng đâu?” Sở Khanh vốn định ưỡn ngực thóp bụng để phản bác, nhưng chợt nhận ra dải vải bó ngực dường như đã lỏng ra, vội vàng rụt cổ lại.
Nơi này là cấm cung, tuyệt đối không phải lúc để bại lộ thân phận nữ nhi.
Sự cẩn trọng quá mức của nàng lại vô tình khơi dậy mối nghi ngờ trong lòng Nhan Trăn.
Đôi mắt đen láy của hắn chậm rãi lướt qua trước ngực nàng, thầm ngờ vực liệu có phải nàng nhân lúc dưỡng bệnh đã lén luyện tập thân thể, đến mức luyện ra cả cơ ngực rồi hay không.