DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 125

1025 từ

Chẳng lẽ nàng cũng có dã tâm muốn tranh đoạt binh quyền với hắn?

Hắn có chút nôn nóng, dùng giọng điệu mang theo vài phần uy hiếp nói với nàng: “Sở Khanh, ta cho ngươi hai con đường để chọn. Thứ nhất, giúp ta lật lại bản án cho Liên gia, ta bảo đảm tính mạng ngươi vô sự, đợi sau khi xong xuôi sẽ cấp cho ngươi một món tiền lớn để rời khỏi Tây Kinh. Thứ hai, ngươi tiếp tục đối đầu với ta, sau đó sẽ bị ta tống sang Nam An Quốc hầu hạ một lão già lụ khụ.”

“Hạ quan còn có quyền lựa chọn sao?” Sở Khanh ngẩng đầu lên, trong đôi con ngươi như muốn nhỏ ra giọt nước.

Nhan Trăn nghẹn lời ngơ ngác. Trông bộ dạng nàng lúc này cứ như thể chính hắn là kẻ đang bắt nạt nàng vậy.

Sở Khanh nàng vốn là sủng thần của thiên tử, thông minh giảo hoạt, quỷ kế đa đoan, làm sao có thể rơi vào cảnh không có đường lui?

Hắn còn định đưa tay cản lại thì đã bị Sở Khanh dùng đầu húc mạnh mở đường, nàng chạy thẳng một mạch về phía Kính Phong.

Nếu còn tiếp tục dây dưa ở đây, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở việc bị xử phạt đơn giản nữa!

“Phiền Nhan tướng đợi hạ quan ở cửa cung, hạ quan có việc cần bẩm báo!” Sở Khanh chạy tới lối vào thiên điện, chợt nhớ ra một chuyện liền quay đầu lại hô lớn với Nhan Trăn.

“Được.” Hắn nhanh chóng đáp lời, đến chính bản thân cũng cảm thấy không thể tin nổi.

Ngày trước nàng trăm phương ngàn kế đề phòng hắn, hôm nay lại chủ động tìm đến.

Thật thú vị.

Nhan Trăn có khoảnh khắc thất thần, nơi lồng ngực như có thứ gì đó trỗi dậy theo cú va chạm vừa rồi của nàng, khiến nhịp tim hắn đập liên hồi dồn dập, phảng phất như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

...

Lý Huyên vẫn triệu kiến Sở Khanh tại Tử Thần Điện như thường lệ, cho lui toàn bộ thái giám cùng thị vệ, đến cả Kính Phong cũng không ngoại lệ.

Nhưng lần này Sở Khanh không còn cảm thấy sợ hãi như trước nữa.

Nàng vừa nhấc chân định bước vào thì bị Kính Phong giữ chặt tay lại.

“Chuyện Phong Mãn Lâu, Thánh Thượng đều đã rõ tường tận. Ta đã thay ngươi thu xếp ổn thỏa rồi, hãy nhớ kỹ dẫu ngài ấy có mắng chửi ngươi thế nào, cứ cắn răng chịu đựng là được.”

Sở Khanh căn bản không nghe lọt tai. Nàng làm bất cứ việc gì cũng đều chừa lại đường lui cho mình, chuyện Phong Mãn Lâu chẳng có gì đáng để sợ hãi.

Lý Huyên từ đằng xa nhìn thấy nàng, liền thẳng tay gạt phăng toàn bộ tấu chương, bút mực trên ngự án xuống đất.

Từng vệt mực đen cùng nước trà bắn tung tóe trên nền gạch vàng, tựa như một bức tranh thủy mặc bị hắt đổ loang lổ.

“Sở Khanh?”

“Thần có mặt.” Sở Khanh bước vào trong, khéo léo tránh những vật dụng vỡ nát ngổn ngang dưới đất, ngoan ngoãn quỳ xuống một khoảng sàn khô ráo.

Nàng dập đầu trên nền gạch, để vầng trán dán chặt vào mặt đất lạnh lẽo nhằm giữ cho bản thân được tỉnh táo.

Mối thù giết huynh trưởng, nàng cả đời này quyết không bao giờ quên.

“Quỳ dưới đất làm gì? Lại đây giúp trẫm mài mực.” Lý Huyên thu lại vẻ nóng nảy bạo ngược, ân cần vẫy tay gọi nàng.

Trên ngự án lúc này làm gì còn mực và nghiên mực, nàng chỉ đành khom lưng nhặt từng thứ dưới sàn lên.

Cạnh nghiên mực có mảnh vỡ của chén trà, một thoáng bất cẩn khiến ngón tay nàng bị cứa rách, máu tươi nhỏ giọt xuống nghiên mực.

Thế này thì hay rồi, chẳng cần phải thêm nước nữa.

Lý Huyên không hề nhắc tới việc băng bó cho nàng, nàng cứ thế cầm thỏi mực mài đi mài lại, hết vòng này đến vòng khác, để mặc máu tươi hòa quyện vào màu mực đen nhánh.

“Đau không?”

Sở Khanh im lặng một lát mới nhận ra Lý Huyên đang nói chuyện với mình: “Vừa rồi có chút đau, giờ thì mất hết cảm giác rồi.”

Lý Huyên giật lấy tay nàng, dùng một chiếc khăn lụa màu vàng sáng băng bó lại, sau đó bắt đầu phê duyệt tấu chương.

Bên cạnh còn có một cuộn trục màu vàng sáng, dường như là đạo thánh chỉ hắn còn chưa viết xong.

Tấu chương chất đống không ít, phê duyệt xong hết chỗ này ước chừng phải mất một canh giờ.

Sở Khanh hiện đang mang thai, ngày nào cũng mệt mỏi buồn ngủ, dĩ nhiên không thể đứng lâu như vậy được.

Trước kia, nàng luôn túc trực bên cạnh Lý Huyên làm đóa hoa giải ngữ, làm hòn đá lót đường cho hắn. Hắn không lên tiếng, Sở Khanh dẫu có tê dại cả chân cũng sẽ cắn răng chịu đựng.

Nay đã khác xưa, cõi lòng nàng đối với hắn chỉ còn lại sự oán hận khôn cùng.

“Thánh Thượng triệu thần tới là vì chuyện gì?” Sở Khanh đẩy nghiên mực đã mài xong sang một bên, giúp hắn mở tập tấu chương tiếp theo.

Ngọn bút trong tay Lý Huyên khựng lại, nụ cười trên mặt bỗng chốc trở nên âm u lạnh lẽo. Hắn nắm chặt lấy tay Sở Khanh, cố ý ấn mạnh vào vết thương đang rách miệng: “Ngươi tự nói xem?”

“Thần không biết.” Sở Khanh đau đớn nhíu chặt mày, máu từ vết thương lại trào ra ướt đẫm lòng bàn tay của cả hai người.

Nhìn thấy những giọt máu tươi ấy, nàng phảng phất như nhìn lại chính mình năm xưa vì cứu hắn mà bị nhốt trong Bạo Thất chịu phạt trượng.