DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 126

1008 từ

Mãi đến khi nàng thổ huyết suýt tắc thở, cung nữ hành hình mới chịu dừng tay.

Khi ấy nàng còn ngây thơ nghĩ rằng, hai người bọn họ sẽ nương tựa bên nhau trọn cả cuộc đời.

“Đừng có diễn kịch trước mặt trẫm! Chuyện Phong Mãn Lâu, Kính Phong đã giải thích với trẫm rồi, chuyện đó trẫm không so đo với ngươi. Nhưng còn Nhan Trăn thì sao? Ngươi thừa biết trẫm khó khăn lắm mới đoạt lại được binh quyền, hôm nay lại dám đề nghị để hắn thống lĩnh binh mã, rốt cuộc ngươi có mưu đồ gì?”

Lý Huyên nổi trận lôi đình, rốt cuộc không thể kìm nén nổi cảm xúc, hất tung toàn bộ những thứ Sở Khanh vừa nhặt lên xuống lại mặt đất.

Vết mực đỏ son tựa máu tươi nhuộm đỏ bìa của vô số tấu chương, khiến khóe mắt Sở Khanh trong thoáng chốc đỏ hoe.

Nàng vén vạt áo quan, thành khẩn quỳ rạp xuống đất: “Nhan Trăn là bậc kỳ tài tướng soái, nếu có thể thống lĩnh binh mã xuất chinh, các tiểu quốc xung quanh có kẻ nào không khiếp sợ? Dẫu cho Nam An Quốc có tìm thêm vài đồng minh trợ giúp cũng tuyệt đối không phải là đối thủ.”

Nhớ năm xưa, Nhan Trăn mới mười tuổi đã theo quân chinh chiến, thiếu niên anh tài liên tiếp lập nên kỳ công hiển hách, giành được danh hiệu thần tướng lẫy lừng.

Hắn một khi xuất chinh, tất sẽ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

Lý Huyên cất tiếng cười lạnh đầy mỉa mai, nhặt lấy mấy quyển tấu chương ném thẳng vào người nàng: “Kỳ tài tướng soái ư? Tại sao ngươi lại nói giúp cho hắn? Chẳng lẽ bổng lộc chức tước trẫm ban cho ngươi chưa đủ, ngươi muốn sang quy phục hắn sao?”

“Thần đối với Thánh Thượng một lòng trung thành tuyệt đối, hành động này cũng là vì muốn phân ưu cùng Thánh Thượng. Nếu triều ta thật sự phải liên hôn, về sau Đại Tĩnh còn mặt mũi nào để đứng vững giữa thiên hạ?” Sở Khanh không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, mãi đến khi máu trên tay nhuộm đỏ hốt bản, nàng mới nhận ra Lý Huyên đã bắt đầu không thèm che giấu bộ mặt thật nữa rồi.

Lý Huyên bước tới, túm chặt lấy cổ áo nàng nhấc bổng lên, ngọn lửa giận bùng lên như muốn thiêu rụi thảo nguyên: “Sở Khanh, ngươi càng ngày càng không an phận! Lần trước ở trong tẩm cung ngươi còn nói vì trẫm phân ưu dẫu muôn lần chết cũng không từ, giờ lại muốn đem binh quyền của trẫm dâng cho kẻ khác, bước tiếp theo chắc là muốn dâng cả giang sơn này đi chứ gì!”

“Thần chỉ là một Thị Ngự Sử nhỏ bé, làm sao có đủ bản lĩnh để phân ưu cùng Thánh Thượng. Về sau Thánh Thượng phán bảo điều gì, thần chỉ việc răm rắp nghe theo là được.”

“Ngươi chê quan nhỏ ư? Trước kia là do chính ngươi không cần!”

“Nay đã khác xưa, thần cũng không muốn cả đời này phải cúi đầu trước kẻ khác, bị người ta coi như trâu như ngựa!”

Lý Huyên lại ném thêm một tập tấu chương về phía nàng, toàn bộ đều là tấu chương Nhan Trăn dâng lên để hặc tội nàng.

Bản thứ nhất, hặc tội nàng làm nhiều điều ác, mượn tửu lầu để vơ vét tiền của.

Bản thứ hai, hặc tội nàng thuê sát thủ giết người, tội ác tày trời.

Bản thứ ba, chính là bàn về chuyện liên hôn.

“Ý của Nhan tướng là triều ta nên chấp thuận việc liên hôn. Hiện tại bá tánh cần nghỉ ngơi lấy lại sức, số binh lính mới chiêu mộ cũng cần phải thao luyện thêm, chỉ có liên hôn mới là con đường duy nhất. Tuy nhiên đối tượng liên hôn này trẫm vẫn chưa quyết định là ai.”

Sở Khanh ngước mắt, thấy Lý Huyên đang nhìn mình chằm chằm với ánh mắt đầy quái dị, gương mặt nàng bất giác đỏ bừng lên.

Chẳng lẽ hắn muốn bắt nàng đi...

Sở Khanh một phen kinh hồn bạt vía. Ở bên cạnh hầu hạ quân vương mười mấy năm trời, vậy mà nàng lại chẳng thể nhìn thấu tâm tư của Lý Huyên.

Hôm nay ở trên triều đình, màn khẩu chiến giữa bọn họ Lý Huyên không hề lên tiếng ngăn cản, e rằng trong mấy ngày nàng vắng triều, đám quan viên kia cũng chẳng thèm giữ mồm giữ miệng.

Chính vì Lý Huyên mặc kệ không hỏi han tới nên bọn chúng mới dám làm càn hết lần này đến lần khác.

E rằng lúc này ở ngoài kia, bọn chúng hễ gặp người là rêu rao.

Rằng Sở Khanh nàng đã thất sủng, chẳng mấy chốc sẽ bị đem đi liên hôn.

Nàng từ nay về sau không còn là sủng thần nữa, mà đã biến thành một quân cờ bỏ đi.

Những lời đàm tiếu tương tự như vậy, nàng nhắm mắt cũng có thể nghĩ ra cả thúng.

“Thánh Thượng, Nam An Vương đã ngoài sáu mươi tuổi, quý nữ thích hợp trong triều ta có ai nguyện ý gả đi? Thần nghe nói Nam An Vương có chín người con gái, người được sủng ái nhất chính là Cửu công chúa. Chi bằng chúng ta đổi đối tượng liên hôn thành Cửu công chúa đi.”

Sở Khanh vội vàng hiến kế cho Lý Huyên, sợ rằng hắn thật sự nghe theo những lời xằng bậy của đám người kia.

Nếu thật sự bị đày sang Nam An Quốc thì nàng còn làm sao báo thù được nữa.

“Sở Khanh thấy Cửu công chúa nên gả cho ai?” Lý Huyên nghe vậy liền dấy lên chút hứng thú, đặt cây bút son phê tấu sang một bên.