Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 135
Chỉ vẹn vẹn ba chữ đã khiến Nhan Trăn bật cười khoái trá.
Nhan Trăn chống đầu ngồi thẳng dậy, không còn cợt nhả với nàng nữa: “Nói đi, thế chấp đàm phán của ngươi là gì? Muốn bản tướng giúp ngươi việc gì?”
“Kẻ đó giết ca ca của ta, ta muốn hắn phải đền mạng!” Lời vừa thốt ra khỏi miệng, sống mũi Sở Khanh bỗng cay xè, giọt lệ lăn dài tràn ra khóe mắt.
Một lúc lâu sau vẫn không thấy hắn hồi đáp.
Nàng liền để lộ cho đối phương biết thực lực chân chính của mình.
“Ta... từng là Thống lĩnh của Cẩm Tước Vệ.” Giờ đây nàng chỉ là một hầu ngự sử nhỏ bé, nhưng ba năm trước, khắp đất Tây Kinh nào có ai không biết tới vị Thống lĩnh Cẩm Tước Vệ ấy.
Không có Sở Khanh thì làm sao có được ngai vàng cho Lý Huyên.
Nhan Trăn chém giết vô số quân địch trên chiến trường, còn Sở Khanh lại cắm rễ chốn triều đình, san bằng mọi chướng ngại ngáng đường bước lên ngôi báu của Lý Huyên.
Cả hai đều nhuốm đầy máu tươi, tàn nhẫn và độc ác như nhau.
Nhan Trăn chợt sững người, kế đó sắc mặt liền ngưng trọng: “Sở Khanh, ngươi còn tàn nhẫn hơn cả bản tướng. Ta chỉ muốn lật lại bản án cho nghĩa phụ, còn ngươi lại muốn tước đoạt tính mạng của hắn. Vậy bao năm qua ngươi khổ công mưu trù rốt cuộc là vì điều gì? Chẳng lẽ không phải chính tay ngươi đã đẩy hắn lên vị trí hôm nay sao?”
Nụ cười đầy vẻ băng giá pha lẫn ngọn lửa giận dữ xuất hiện trên mặt hắn, hắn công khai giễu cợt Sở Khanh.
Nàng nhìn thẳng Nhan Trăn không hề chùn bước hay né tránh, dằn từng chữ tỏ rõ tâm tư trong lòng: “Nhan tướng không cần phải sợ, ta không còn là Sở Khanh của ngày trước nữa, hiện tại ta chỉ muốn trả thù!”
Khi trước nàng luôn bị che mắt, coi Nhan Trăn là kẻ thù không đội trời chung.
Nếu không phải do nàng một mực ngáng đường, người mà Nhan Trăn ủng hộ có lẽ vẫn còn sống, lại còn lên làm hoàng đế.
Nhắc lại chuyện cũ chẳng để làm gì, Sở Khanh không muốn khơi lại nữa.
Nhưng nếu nàng đã có thể đưa Lý Huyên ngồi lên vị trí ấy, thì cũng có thể tự tay kéo hắn ngã văng xuống.
Cho dù hôm nay Nhan Trăn không ra tay trợ giúp, nàng cũng sẽ đi tìm kẻ khác.
Bao nhiêu kẻ bị Lý Huyên hãm hại tàn nhẫn, thế nào chẳng tìm ra được vài người.
“Bản tướng đã từ chối đâu mà ngươi rơi lệ?” Nhan Trăn nhíu chặt lông mày, gượng gạo dời ánh mắt đi nơi khác.
Người đời thường ví nữ nhân khóc lóc như hoa lê dính hạt mưa, trông muôn phần kiều diễm.
Sở Khanh dẫu mang thân phận nam tử nhưng dáng vẻ cũng chẳng kém cạnh chút nào.
Nếu như nuôi bên người...
Vừa dấy lên ý nghĩ xấc láo ấy trong đầu, Nhan Trăn đã lén tự véo mạnh mình một cái.
Hắn giơ tay vươn về phía nàng, chẳng ngờ Sở Khanh lại không né tránh, thân thể liền bị lôi xộc tới trước mặt, chóp mũi hai người suýt chút nữa chạm vào nhau.
Sở Khanh âm thầm che chắn cho vùng bụng dưới. Dù sao Nhan Trăn không có chứng mê nam sắc, mọi hành vi thân mật này chẳng qua chỉ là đùa giỡn nàng mà thôi.
Đã bị kéo sang đây rồi, nàng bèn thuận thế nán lại ngồi cạnh hắn.
Mọi sự đều tùy ý hắn.
Nhan Trăn lại nhìn không thấu, kẻ bướng bỉnh khó trị này đột nhiên trở nên ngoan ngoãn dịu dàng làm hắn không biết phải xử trí làm sao, bàn tay ngượng ngùng đành buông ra.
“Sao lại không né?” Hắn nghĩ mãi không ra, bèn vặn hỏi tới cùng.
Hai hàng lông mày tựa núi xa nằm ngang kia nhíu lại gợn lên từng trận sóng sánh trong lòng Sở Khanh.
Nàng khẽ mỉm cười: “Ngươi có ăn thịt ta đâu mà phải trốn? Đã muốn cùng Nhan tướng thương nghị hợp tác thì nhất định phải đối đãi bằng tấm chân tình.”
Qua vài lần tiếp xúc gần gũi, Sở Khanh biết Nhan Trăn vốn chẳng phải kẻ vô lưu, chẳng qua khi say khướt mới thích làm nũng giỡn trò mà thôi.
Nàng càng lảng trốn hắn càng kéo, giờ không né nữa ngược lại làm Nhan Trăn giật cả mình.
Hắn ợ lên một hơi rượu rồi lại thủ thỉ: “Chuyện này là tội bay đầu đấy. Ngươi lấy cái đầu trên cổ bản tướng ra để giúp ngươi, chỉ dựa vào mỗi án Liên gia quân thì sợ là không đủ. Huống hồ làm sao bản tướng biết được đây có phải là khổ mộc kế hay phản gián kế mà ngươi với hắn dựng lên để dụ dỗ bản tướng hay không?”
Mặt đường gập ghềnh, chiếc xe ngựa xóc nẩy dữ dội.
Thân thể hắn nghiêng ngả chao đảo, nảy lên sà xuống theo nhịp xe chạy, cuối cùng gục đầu lên vai Sở Khanh, quàng tay qua cổ nàng.
Sở Khanh ngoảnh đầu nhìn thử, hình như hắn đã say khướt mất rồi.
“Nhan tướng, ngươi rốt cuộc muốn thế nào mới chịu tin hạ quan?” Sở Khanh nén cơn giận đùa cợt cùng hắn, không chịu nổi đành bịt mũi đẩy hắn ra.
Xưa nay chưa từng nghe bảo hắn nghiện rượu như mạng sống.
Hôm nay bị sao thế không biết?
Mới nạp vài hụm rượu mà thân thể đã như bị rút hết gân cốt.
Ánh mắt Nhan Trăn lờ đờ đờ đẫn, hai tay ôm lấy đầu Sở Khanh: “Đưa thành ý của ngươi ra đây! Trước khi chết Phùng Bình có hẹn ta gặp mặt ở Thiên Hương Lâu, bảo rằng có thứ muốn giao cho ta. Bản tướng nghi ngờ vật đó chính là tờ mật chiếu hại chết Liên gia quân năm xưa. Nhưng sau khi Phùng Bình chết, ta phái người xới tung Thiên Hương Lâu lẫn chỗ ở của hắn lên điều tra thì chẳng tìm thấy cái gì cả.”