Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 134
Sở Khanh cuối cùng cũng hiểu ra vì sao con ngựa của Nhan Trăn lại đắt giá đến thế.
Xe ngựa của Nhan Trăn dừng lại, từ bên trong một bàn tay vén rèm lên.
Hắn vẫn luôn đợi nàng.
Sở Khanh vội leo xuống xe chui tọt vào trong.
Bên trong xe vô cùng ấm áp, đốt hai chiếc lò sưởi bằng than, vừa bước vào đã nghe khí nóng hầm hập, ấm áp như mùa xuân.
“Nhan tướng sao không đợi ta? Hối hận chuyện hợp tác rồi ư?” Sở Khanh ngồi sang một góc xa xa, khuôn ngực phập phồng gấp gáp.
Bị xóc nẩy cả đoạn đường dài, mắt nàng nổ hoa đom đốm, suýt nữa thì nôn mửa ra ngoài.
Nhan Trăn tựa lưng uống rượu, ánh mắt nhìn nàng bỗng trở nên mê đắm lơ đễnh: “Chờ ngươi làm gì? Mải miết cùng kẻ kia trong Tử Thần Điện thắm thiết mặn nồng, ân ân ái ái. Nói ra thì ra là bản tướng xuất hiện không đúng lúc, làm mất cả nết vui của hai người.”
Sở Khanh biết thừa hắn sẽ nghĩ như thế nên vội vàng phân minh: “Hắn quả thực không phải minh quân, kẻ như vậy không xứng để ta phò trợ!”
“Ồ? Ngươi hóa thành quân cờ bỏ đi rồi sao?” Nhan Trăn tựa như vừa nghe thấy chuyện gì chấn động lắm, khóe môi nhếch lên nụ cười xấu xa.
“Hạ quan không muốn nhắc tới hắn nữa, chúng ta hãy bàn chuyện chính sự đi.”
Nhan Trăn ngồi thẳng dậy, quả thực liền nhắc tới chính sự: “Nghe nói ngươi dâng sớ tiến cử Cửu công chúa Nam An Quốc liên hôn với triều ta, chẳng lẽ ngươi nhắm trúng vị Cửu công chúa kia rồi sao?”
Trong xe Nhan Trăn đặt khá nhiều rượu, Sở Khanh lại đang tâm bực bực bội, với tay cầm một bầu tính uống một hơi.
“Bản tướng đâu có cho phép ngươi uống thứ rượu này.” Nhan Trăn giật lấy bầu rượu, sảng khoái rót liền mấy ngụm.
Có Sở Khanh ở tướng phủ, chẳng sợ Nam Hoài không lộ diện. Biết đâu chừng rất nhanh thôi sẽ thu được tờ thánh chỉ năm xưa.
Lần này hắn đã phí không ít tâm tư mới bắt Lý Huyên gật đầu thả người.
Rượu này là rượu mạnh, mới uống vài ngụm gò má hắn đã vương đôi chút hồng hào, trông có phần hòa nhã hơn hẳn.
Sở Khanh thèm muốn chết, nghĩ bụng uống cho say nhèm cũng tốt, như thế mới có cớ vả cho hắn mấy phát cho bớt giận.
Sao cái miệng lại độc địa thế không biết, đến cơ hội giải thích cũng chẳng cho người ta.
“Hạ quan thấy nhân tài như Nhan tướng, văn võ toàn tài, thân thể tráng kiện, chắc chắn sẽ lọt vào mắt xanh của Cửu công chúa.” Sở Khanh liếc hắn một cái, cố tình nhích ra ngồi thật xa.
Nàng thật không hiểu nổi trong đầu Nhan Trăn sao chỉ toàn chứa mấy thứ hoan ái nam nữ, mở miệng ra không phải chuyện nàng cùng Lý Huyên tơ tưởng ân ái thì cũng là mấy lời háo sắc tầm thường.
Nàng chẳng qua chỉ có dung nhan hơi xinh đẹp một chút, được sủng ái nhiều hơn chút đỉnh, chọc giận ai đâu chứ?
Nhan Trăn tâm trạng phơi phới, uống thỏa thê mới trao bầu rượu cho Sở Khanh: “Ta đương nhiên sẵn lòng cưới một mỹ nhân như Cửu công chúa, chỉ sợ phía Thánh thượng lại không đồng ý. Đợi hôm nào Sở đại nhân vào cung, có thể ở trước mặt Thánh thượng thổi giúp ta vài câu gió bên tai.”
Sở Khanh nhận lấy bầu rượu, thấy miệng bầu ướt đẫm vệt nước bọt của hắn liền chê bai quăng sang một bên: “Tửu lượng của Nhan tướng kém cỏi vô cùng, tốt nhất đừng uống nữa, tránh làm hỏng chuyện chính sự của chúng ta.”
“Đây là rượu hoa quả, không say đâu.” Nhan Trăn vừa dứt lời chợt thấy đầu óc ngật ngưỡng, tựa như rượu này có gì đó bất thường: “Nói chính sự gì cơ?”
“Lúc ra khỏi cung ta nghe Kính Phong bảo Thánh thượng đã giao cho y điều tra kẻ hạ độc ta, Liên Tâm Nguyệt e là khó trốn tiếp được nữa, ngươi mau nghĩ cách đi!” Giọng Sở Khanh hơi khẩn trương, nàng thật lòng lo lắng cho Liên Tâm Nguyệt.
Lý Huyên đã giết Phùng Bình diệt khẩu, e rằng cũng sẽ không buông tha cho Liên Tâm Nguyệt.
“Ngươi bảo hắn muốn diệt khẩu sao?” Nhan Trăn ngồi thẳng dậy với vẻ không mấy bận tâm: “Tâm Nguyệt suýt thì lấy mạng ngươi, ngươi không giận thì thôi, lại còn quay ra mật báo cho nàng ta. Ngươi làm vậy là muốn phản bội kẻ kia sao?”
Mỗi lần gã cùng Sở Khanh bàn luận về Lý Huyên đều chẳng bao giờ gọi thẳng tên ra, sợ kẻ có dạ cướp lời nghe lén rồi loan tin.
Mưa dầm thấm lâu, Sở Khanh cũng quen dần với cách gọi ấy.
Những năm qua nàng đã nhận giặc làm anh, làm ra bao điều sai trái, lúc còn sống nhất định phải tìm cơ hội đền bù.
“Phải, ta muốn hợp tác cùng Nhan tướng.” Nàng gằn từng chữ một.
Hơi rượu bốc lên khiến mặt Nhan Trăn nóng bừng, đầu óc choáng váng khó chịu.
Nhan Trăn cười, kéo Sở Khanh lại gần rồi nâng cằm nàng lên ngắm nghĩa: “Sở Khanh, lòng dạ ngươi sâu chót vót, thực sự hợp tác với ngươi, bản tướng chỉ sợ bị ngươi quay lại cắn cho một cú đau đằng sau.”
Sở Khanh mắng thầm một tiếng rồi gạt bàn tay to lớn của hắn ra: “Da thịt Nhan tướng dày dặn thô ráp, hạ quan chẳng thèm đâu.”
Chẳng thèm ư?