DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 137

1014 từ

“Tướng gia, sau khi Phong Mãn Lâu bị thiêu rụi, xung quanh có rất nhiều kẻ liều mạng muốn báo thù túc trực, hai người quá mức bắt mắt, nếu đến hiện trường e là sẽ gặp nguy hiểm.” Phương Tử Tự vén rèm lên khuyên can.

Hai người trên xe này, một kẻ trong mắt người khác là gian tướng việc ác nào cũng dám làm, một kẻ là sủng thần trước mặt thiên tử.

Bằng mặt không bằng lòng, là hạng tiểu nhân nịnh hót.

Huống hồ, Sở Khanh hiện tại cũng mang danh cẩu quan coi mạng người như cỏ rác, kẻ muốn giết hai người bọn họ nhiều không đếm xuể.

“Dài dòng cái gì, nhanh lên một chút!” Nhan Trăn căn bản không nghe lọt tai, một mực thúc giục Phương Tử Tự đánh xe.

Phương Tử Tự bất đắc dĩ, chỉ đành quay đầu xe ngựa.

Sở Khanh có chút nghĩ mà sợ: “Hay là ngày mai hẵng đi, cũng không vội trong chốc lát.”

“Ngày mai đi thì tro tàn cũng chẳng còn.” Đầu óc Nhan Trăn có chút choáng váng, hắn uống là rượu trái cây, không lý nào lại say gục.

Hắn xoay người tìm lại nửa bầu rượu vừa uống ban nãy.

“Rượu này...” Nhan Trăn lời còn chưa dứt, cả người đã ngã gục hôn mê.

Sở Khanh thở dài một tiếng.

Nàng sợ Nhan Trăn say rượu làm hỏng việc, định nấu chút canh giải rượu đơn giản cho hắn.

Trên xe không có đủ nguyên liệu, liền cầm ấm trà hâm nóng trên lò than, sau đó bỏ vào một ít mứt quả nàng mang theo.

Đợi canh giải rượu nấu xong, đặt sang một bên cho nguội bớt.

“Nhan tướng?” Sở Khanh thấy Nhan Trăn say gục sang một bên, thân mình nằm bất động.

Nàng đưa tay đẩy hai cái, phát hiện Nhan Trăn dường như không phải đơn thuần say rượu, mà giống như bị ngất xỉu.

Tửu lượng của hắn vốn chẳng ra sao, tửu phẩm lại càng tệ.

Nghe nói trước kia mỗi lần say rượu, hắn đều nổi điên nói mớ, còn kéo người khác luận võ, đánh người ta đến mặt mũi bầm dập.

Sở Khanh đỡ hắn dậy, dốc hết chỗ canh giải rượu tự nấu vào miệng hắn.

Nàng xem xét lại nửa bầu rượu kia, đúng là rượu trái cây không sai, loại rượu này vốn không thể khiến người say được.

Nhan Trăn say đến mê man, canh giải rượu căn bản chẳng uống được bao nhiêu, phần lớn đều chảy dọc xuống cổ, làm ướt đẫm một mảng lớn.

Nàng chợt nhớ tới lời Nhan Trăn nói trong cơn say khướt lúc nãy, rượu này không ổn.

“Phương Tử Tự, dừng xe!” Sở Khanh vén rèm gọi Phương Tử Tự, muốn hắn qua xem thử.

Rèm xe mở ra.

Phương Tử Tự cùng Trường Phong từ bên ngoài chui vào, đỡ thẳng thân mình Nhan Trăn dậy, đem chỗ canh giải rượu còn lại đút cho hắn uống.

“Sở đại nhân, rượu này không ổn, rượu trái cây căn bản không say người, uống cả bầu cũng không sao.” Phương Tử Tự hoảng hốt, muốn đưa Nhan Trăn về tướng phủ cho Liên Tâm Nguyệt xem bệnh.

Nhan Trăn lúc này nửa tỉnh nửa mê, nắm chặt lấy cánh tay nàng không buông: “Không được đi, rất nguy hiểm.”

“Đây là chuyện của ta, không thể liên lụy đến ngươi.” Sở Khanh cởi bỏ quan phục trên xe ngựa, khoác vào một chiếc áo choàng của Nhan Trăn.

Nơi này cách chợ phía Đông rất gần.

Nàng muốn đi điều tra xem rốt cuộc có phải Cẩm Tước Vệ ra tay độc ác hay không.

Vốn là cùng một gốc sinh ra, cớ sao chèn ép nhau quá đáng.

Phong Mãn Lâu được thành lập từ bốn năm trước, khi đó Lý Huyên chuẩn bị đăng cơ, cần một số người gia nhập cấm vệ quân để bảo vệ hắn, Sở Khanh nhân cơ hội trả lại quyền chưởng quản Cẩm Tước Vệ, được phong một chức quan nhỏ.

Ngày xưa khi làm thống lĩnh Cẩm Tước Vệ nàng cũng không lộ diện, rất nhiều việc đều do Quế thúc giúp nàng quán xuyến, người bên trong tuy nhiều kẻ biết danh nàng nhưng lại không nhận rõ mặt nàng.

Phong Mãn Lâu có một nửa số người là do Cẩm Tước Vệ trước đây đào thải, bọn họ vì Cẩm Tước Vệ mà cống hiến tất cả, rơi vào cảnh tàn phế đầy mình, Sở Khanh thương xót bọn họ nên mới dựng nên Phong Mãn Lâu, cho bọn họ một con đường mưu sinh.

Tửu lầu ngày thường đều do Quế thúc lén lút trông coi, Sở Khanh rất ít khi xuất hiện, thấm thoát bốn năm trôi qua, những người đó còn chưa đợi nàng giải tán thì đã bị liên lụy thành oan hồn.

Còn chưa đến gần, Sở Khanh đã ngửi thấy mùi khói nồng nặc.

Sở Khanh dẫn theo Trường Phong, một đường băng qua phố xá sầm uất đi về phía trước.

Trên sạp hàng bên cạnh có bán đồ tế lễ, tiền giấy, hương nến cùng đồ vàng mã.

“Trường Phong, đi mua chút tiền giấy, chúng ta cùng nhau tiễn bọn họ một đoạn đường.”

“Vâng.” Trường Phong đỏ hoe mắt móc túi tiền ra, mua một đống đồ tế lễ, sau đó đi theo sau Sở Khanh hướng về phía Phong Mãn Lâu.

Hắn vừa đi vừa lau nước mắt, lát sau không nhịn được mà nức nở nghẹn ngào.

Lần này không chỉ Phong Mãn Lâu bị thiêu rụi, các cửa hàng bên cạnh cũng bị liên lụy, cháy đen thui một mảng, nghe nói còn có mấy người chữa cháy bỏ mạng ở bên trong.

Sau khi xảy ra chuyện, có kẻ ở trong thành rêu rao khắp nơi rằng ông chủ đứng sau màn chính là Sở Khanh, kẻ hại chết người cũng là Sở Khanh.