DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 138

1004 từ

Chỉ vì trong lâu có người thấy nàng giết người hành hung, nên mới phóng hỏa đốt cả tòa lâu.

Hai mươi ba người trong lâu, ba người chữa cháy, tổng cộng hai mươi sáu mạng người.

Chỉ trong một đêm, Sở Khanh đã biến thành ác ma tội ác tày trời.

Nàng còn chưa đến gần đã ngửi thấy mùi khói khét lẹt xộc vào mũi.

Sở Khanh vừa đặt những đồ cúng tế kia xuống, còn chưa kịp đốt thì đã bị một người kéo mạnh ra.

“Ai?” Trường Phong rút kiếm.

Sau đó nhận ra là Quế thúc, lúc này mới hạ kiếm xuống.

“Đại nhân, sao các người lại ở đây?” Quế thúc ra ngoài làm việc, nhìn thấy Sở Khanh quỳ gối trong đống đổ nát, vội vàng lôi nàng đi.

Ba người trốn vào một con hẻm nhỏ bên cạnh, Quế thúc còn tháo chiếc mũ có rèm trên đầu đưa cho nàng, che khuất khuôn mặt của Sở Khanh.

Sở Khanh nhìn thấy Quế thúc, mũi cay cay liền bật khóc nức nở: “Ta tới tiễn bọn họ.”

“Mau đi thôi! Trận đại hỏa hoạn ở Phong Mãn Lâu đã thiêu chết không ít người, không biết là ai truyền ra tin tức, nói là do ngài sai người làm. Hiện tại xung quanh có rất nhiều sát thủ mai phục, bọn chúng muốn lấy mạng ngài đấy.”

Quế thúc còn chưa dứt lời, từ cửa sổ tầng hai bên cạnh đột nhiên phóng xuống mấy tên hắc y nhân, bao vây ba người bọn họ lại.

Bọn chúng đã sớm nhận ra Sở Khanh, lập tức cầm kiếm đâm thẳng về phía nàng!

“Trường Phong, mau đưa đại nhân chạy đi, để ta dẫn dụ bọn chúng rời khỏi!” Quế thúc nhặt một khúc gậy dài trên mặt đất bên cạnh, chắn ngang đầu hẻm ngăn cản sát thủ, tranh thủ cơ hội chạy trốn cho Sở Khanh.

“Quế thúc, thúc cùng đi với chúng ta đi!” Sở Khanh đứng bất động, nàng biết võ công của Quế thúc căn bản không địch lại nổi những kẻ đó.

“Đi mau!” Quế thúc nhường cơ hội sống lại cho Sở Khanh, liều mình lao về phía đám người kia.

Nơi này cách phủ đệ và nha môn rất xa, không có chỗ nào để ẩn thân.

Đám hắc y nhân nhanh chóng đuổi kịp.

Sở Khanh cùng Trường Phong lâm vào đường cùng, bị mấy kẻ vây kín ở giữa.

Trong số đó có một kẻ dù bịt mặt, nhưng Sở Khanh chỉ nhìn ánh mắt cũng nhận ra ngay, đây chính là một trong những thành viên của Cẩm Tước Vệ.

“Giết!”

Sở Khanh ý thức được rằng, đám người này muốn giết người diệt khẩu.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng bàng hoàng cảm thấy đây là người do Lý Huyên phái tới, hắn ngoài miệng đồng ý để Sở Khanh vào tướng phủ, nhưng giữa đường lại đổi ý vì sợ nàng phản bội.

Một mình Trường Phong khó lòng địch nổi những sát thủ chuyên nghiệp này, chỉ mới giao thủ mấy chiêu đã bị đánh ngã.

Người của Cẩm Tước Vệ ra tay tàn độc với cả hai, Trường Phong chẳng mấy chốc đã trúng hai nhát kiếm, trên cánh tay và chân đều loang lổ vết máu.

Cứ tiếp tục như vậy, cả hai người bọn họ đều sẽ phải chết.

Sở Khanh đứng chắn trước mặt Trường Phong, dang rộng hai tay che chở cho hắn: “Trong tay ta có thứ mà chủ nhân các ngươi muốn, thả hắn đi ta sẽ giao ra, các ngươi yên tâm, hắn cái gì cũng không biết.”

Trường Phong vì bảo vệ nàng, khắp người bị chém không ít vết thương, miệng vết thương nào cũng đang trào máu tươi.

Chiếc áo choàng nhuộm thành huyết y, hơi thở cũng chẳng còn lại được mấy phần.

Nếu đã trốn không thoát, nàng nhất định phải tranh thủ cơ hội sống cho Trường Phong, bảo vệ được người nào hay người nấy.

Nếu còn chần chừ kéo dài, hắn chắc chắn phải chết không nghi ngờ.

Đối phương vừa định trả lời thì bên cạnh đột nhiên phi ra một cỗ xe ngựa.

Tốc độ xe ngựa cực nhanh, làm kinh động dân chúng xung quanh ùa tới, làm đảo loạn vòng vây của đám hắc y nhân. Mục tiêu của bọn chúng chỉ có Sở Khanh và Trường Phong, hiện tại có quá nhiều bách tính vây lại, rất khó để ra tay.

“Sở đại nhân, mau qua đây!”

Sở Khanh nghe thấy giọng nói của Phương Tử Tự, mới biết Nhan Trăn đã đến cứu nàng.

Trường Phong mang theo Sở Khanh phi thân tới bên cạnh cỗ xe, nhanh chóng đỡ Sở Khanh lên rồi nhét nàng vào trong thùng xe.

“Trường Phong, ngươi mau lên đây.” Sở Khanh ngồi xổm bên mép xe, vươn tay về phía hắn.

“Các người đi trước đi, ta sẽ tới tướng phủ tìm đại nhân sau.” Trường Phong đứng yên bất động, thấy hắc y nhân có đến mấy đợt, liền tính toán ở lại đoạn hậu.

Hắn trao đổi ánh mắt với Phương Tử Tự, đối phương lập tức hiểu ý, vung roi đánh xe lao vút đi.

Trong xe, Nhan Trăn đã tỉnh lại, nhưng vẫn chưa lấy lại được chút sức lực nào.

Sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, thân mình yếu ớt vô lực dựa vào một bên vách xe.

Sở Khanh nhìn ra bên ngoài, thấy từ trên mái nhà xung quanh nhảy xuống mấy bóng người, bọn họ mặc hộ giáp màu đen đặc chế, hẳn là hộ vệ bảo vệ Nhan Trăn.

Nàng thầm nghĩ có nhiều người như vậy ở đó, Trường Phong hẳn sẽ không gặp nguy hiểm.

Quay đầu lại, lại thấy Nhan Trăn cư nhiên đang nở nụ cười.

“Ngươi cũng có lúc chật vật thế này sao, thật không ngờ đấy.”