DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 139

1013 từ

Nàng vừa tức vừa giận, sợ Nhan Trăn thật sự bị độc chết: “Ngươi còn tự thân khó bảo toàn, quay lại tìm ta làm gì chứ?”

Lúc xuống xe nàng đã nhắc nhở Phương Tử Tự mau về phủ tìm Liên Tâm Nguyệt, cớ sao lại quay trở lại, nếu trúng phải kịch độc thì giờ này Nhan Trăn đã biến thành một cái xác chết rồi.

“Yên tâm đi, ta chưa chết được đâu. Cẩm Tước Vệ là tới giết ngươi diệt khẩu, bọn chúng sẽ không dám động đến ta.”

Sở Khanh lại lắc đầu, không tình nguyện mà lên tiếng biện giải cho Lý Huyên: “Kẻ muốn giết ta tuyệt đối không phải do hắn phái tới, ta đối với hắn vẫn còn giá trị lợi dụng, chưa tới lúc phải giết người diệt khẩu.”

“Đã đến nước này rồi mà ngươi vẫn còn nói giúp cho hắn. Sở Khanh à Sở Khanh, ngươi bị chuốc phải thứ mê hồn dược gì rồi, nhất định phải để hắn đem ngươi thiên đao vạn quả mới chịu hối hận sao?” Nhan Trăn tức giận đá văng tất cả bình rượu trước mặt ra, nếu không phải thân thể bủn rủn vô lực, hắn thật muốn dùng bình rượu gõ cho Sở Khanh tỉnh ra.

Ở đất Tây Kinh này, kẻ dám động đến hai người bọn họ ngoài Lý Huyên ra thì còn có thể là ai nữa!

Bình rượu lăn đến dưới chân Sở Khanh, nàng cúi xuống nhặt lên ngửi thử: “Giết ngươi sẽ khiến triều đình đại loạn, giết ta thì chẳng có lợi ích gì cho hắn cả. Kẻ hạ độc ngươi và kẻ ám sát ta có thể cùng một bọn, nhưng tuyệt đối không thể là Cẩm Tước Vệ làm.”

“Ngươi cũng không cần lo lắng cho Nam Hoài, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, hắn không ra được khỏi thành, cũng chẳng dám đến Ngự Sử phủ, chỉ có thể trốn ở những nơi mà quan binh không lục soát tới.”

Sở Khanh nhìn sang, không ngờ Nhan Trăn lại có cùng suy nghĩ với mình.

Nơi quan binh không bao giờ lục soát, chỉ có thể là nha môn.

Nam Hoài thông minh như vậy, nhất định sẽ trốn ở một nơi an toàn.

“Nhan tướng cảm thấy hắn đang trốn ở nha môn nào?” Nàng xích lại gần hỏi tiếp, Nam Hoài là mấu chốt để phá giải vụ án oan của Liên gia, sao nàng có thể không lo lắng được chứ.

Đôi môi mỏng của hắn khẽ mở, thốt ra ba chữ: “Đại Lý Tự.”

Sở Khanh cúi đầu, nàng lại không cho là như vậy, nàng hiểu rõ Nam Hoài.

Trốn ở đâu cũng sẽ không tới Đại Lý Tự, bởi vì Đại Lý Tự chính là địa bàn của Nhan Trăn.

Nhìn thấy sắc mặt hắn trắng bệch, Sở Khanh nhịn không được hỏi: “Thân thể ngươi đã đỡ chút nào chưa, rượu này có độc không?”

“Không biết.” Nhan Trăn là giữa đường quay đầu xe lại, hắn vừa về đến cửa phủ, nghe nói Sở Khanh một mình đi Phong Mãn Lâu tế bái liền lập tức bảo Phương Tử Tự đánh xe quay lại tìm nàng.

Nếu không phải hắn mang theo bên mình viên giải độc hoàn do Liên Tâm Nguyệt bào chế, kịp thời hóa giải một nửa độc tính thì giờ này cũng chẳng thể tỉnh lại được.

Nhan Trăn tức quá hóa cười, lại nắm chặt nắm đấm: “Ngươi không tin hắn giết người thì thôi, ta hỏi ngươi thêm một chuyện, nữ nhân ám sát ta ở Thiên Hương Lâu đêm đó là do ngươi phái tới đúng không?”

Nhắc tới chuyện đó, mặt Sở Khanh đỏ bừng như máu: “Nhan tướng nếu tìm được người thì định xử trí thế nào?”

“Đương nhiên là giết chết, bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên ta bị một nữ nhân làm cho bị thương.” Nhan Trăn vô cùng tức giận, mỗi khi đồng liêu hỏi đến việc này, hắn đều bất đắc dĩ phải bịa chuyện rằng do luyện võ mà bị thương.

Sở Khanh sợ tới mức giật thót tim.

Hắn đã tức giận đến mức muốn giết người, chuyện này nhất định phải giấu kín như bưng.

Chuyện đêm đó chỉ cần nhớ lại, bên tai nàng đã bắt đầu nóng ran lên như có ai khẽ liếm láp qua.

Nàng vẫn còn nhớ rõ mình đã buông thả bản thân ra sao, đã ý loạn tình mê mà quấn lấy vòng eo của hắn như thế nào.

Nhan Trăn ngồi một lát, tầm mắt bắt đầu mờ đi, thế nhưng lại nhìn Sở Khanh thành một người khác: “Là do ngươi làm đúng không, nam giả nữ trang tiếp cận ta, nghe theo mệnh lệnh của Lý Huyên để ám sát ta, đúng không?”

“Đương nhiên không phải, hắn chưa từng bảo ta đi ám sát ngươi!” Sở Khanh vội vàng phủ nhận, thân mình không ngừng lùi về phía sau.

Nhan Trăn đưa tay chộp lấy chân nàng, thân hình đột nhiên cuộn tròn lại, ôm lấy đầu co rúm vào một góc.

Hắn không ngừng run rẩy, trong miệng phát ra những tiếng rên rỉ khó chịu rầu rĩ.

Sở Khanh không biết Nhan Trăn trúng phải loại độc gì, nhưng ánh mắt của hắn lúc này vô cùng đáng sợ.

Hơi thở phả ra nóng rực bỏng cháy, sắc mặt cũng trướng lên đỏ gay.

Nàng nghĩ, đây hẳn không phải là độc thông thường.

Rất giống với phản ứng khi Lý Huyên ăn phải bánh huyết hươu.

“Ngươi làm sao vậy, trong rượu rốt cuộc là độc gì, hay là bảo Phương Tử Tự đưa ngươi tới dược đường trước...” Sở Khanh cứ ngỡ Nhan Trăn lại trúng chiêu, vội vàng cất tiếng gọi Phương Tử Tự.

Nàng đã nếm qua một lần thiệt thòi rồi, không thể để bị ức hiếp thêm một lần nào nữa.