Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 140
Nhan Trăn vươn tay túm lấy cổ áo nàng, vô tình kéo phanh vạt áo choàng ra, đôi môi va quẹt vào khóe môi nàng, đập vào mắt hắn là từng lớp vải bông màu trắng quấn quanh trước ngực nàng.
Ánh mắt hắn dồn tụ lại một chỗ: “Đây là thứ gì...”
“Nhan tướng! Hạ quan không có đoạn tụ chi phích!” Sở Khanh lùi về sau né tránh, vội vàng khép chặt áo choàng lại để che đi.
Nhan Trăn nhìn chằm chằm vào dải băng quấn ngực, gằn giọng hỏi: “Ngươi là nam nhân, cớ sao lại có thứ đồ này?”
Sở Khanh quay mặt sang hướng khác, luống cuống tay chân chỉnh đốn lại áo choàng.
Hiện tại đầu óc nàng cũng trở nên choáng váng mơ hồ, toàn thân như bị một cảm giác khó tả nuốt chửng.
Nơi khóe môi vừa chạm vào nóng bừng như lửa đốt.
Nàng nào dám nói chính mình chính là nữ nhân đêm đó, hơn nữa, trong bụng còn đang mang cốt nhục của hắn.
Bàn tay to lớn của hắn nắm chặt lấy cánh tay Sở Khanh, kéo mạnh cả người nàng đến trước mặt: “Sở Khanh, ngươi rốt cuộc là nam hay là nữ?”
Động tĩnh lớn như vậy bên trong xe ngựa, Phương Tử Tự ở bên ngoài cũng nghe thấy.
Hắn vội vàng vén rèm xe lên, cầm lấy một viên thuốc đưa cho Sở Khanh.
“Sở đại nhân, làm phiền ngài đút viên giải độc đan này cho tướng gia uống với.”
Sở Khanh không dám chậm trễ, vội vàng cầm lấy viên thuốc định đút cho hắn. Nhan Trăn do trúng độc nên sức lực đã giảm đi rất nhiều, bị Sở Khanh đè lại ép uống thuốc, gương mặt nghẹn đến đỏ bừng.
Sau khi nuốt viên giải độc hoàn xuống, Nhan Trăn như bị điểm huyệt, thân thể mềm nhũn ngã gục sang một bên.
Sở Khanh thở phào một hơi nhẹ nhõm, vội vã chỉnh trang lại xiêm y cho chỉnh tề.
Nàng tự trách mình, đáng lẽ nên bảo Phương Tử Tự vào đây, cớ sao bản thân lại tự mình ra tay chứ.
“Sở đại nhân đừng sợ, tướng gia sẽ không làm gì ngài đâu. Nếu ngài ấy lại đụng vào ngài, cứ lớn tiếng gọi ta là được!” Phương Tử Tự thấy hơi thở của Nhan Trăn dần dần bình ổn trở lại, lại đưa lọ thuốc trong tay cho Sở Khanh.
Sở Khanh nhận lấy, thấy bên trong là mấy viên thuốc màu đen thoang thoảng vị bạc hà, ngửi ra được có vài vị thuốc dùng để giải rượu.
“Tướng gia vừa về đến cửa phủ đã la hét đòi quay lại cứu mạng, còn chưa kịp để Liên cô nương xem bệnh nên cũng không rõ trúng phải độc gì. Tuy nhiên giải độc đan này là do Liên cô nương đưa, có thể trị được bách độc, có lẽ sẽ có chút tác dụng.”
Phương Tử Tự sợ nàng hiểu lầm nên cẩn thận từng li từng tí giải thích, sợ Sở Khanh bị Nhan Trăn dọa cho chạy mất.
Hắn biết rõ Sở Khanh quan trọng với Nhan Trăn đến nhường nào.
Trong lọ vẫn còn một viên giải độc đan, Phương Tử Tự dặn dò nàng nếu tình trạng của Nhan Trăn không tốt thì hãy cho hắn uống thêm một viên nữa.
Bọn họ hiện tại đang giục ngựa chạy như bay về tướng phủ, chỉ mong sao kịp thời gian.
Sở Khanh quay lưng về phía Phương Tử Tự, đưa tay che lấy dải băng quấn ngực bên trong áo.
Trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả, nếu viên giải độc đan này vô dụng thì Nhan Trăn đã mất mạng rồi.
Tại sao hắn lại muốn cứu nàng, chỉ đơn thuần là vì muốn lật lại bản án cho Liên gia quân thôi sao?
Uống xong giải độc đan, Nhan Trăn vẫn không chịu nằm yên.
Khuôn mặt hắn bị hơi nóng thiêu đốt đỏ rực như thanh sắt nung, bàn tay không ngừng giật xé quan bào trên người, ngay cả giày cũng bị đá văng sang một bên.
Nàng vừa đưa tay định đẩy hắn ra thì Nhan Trăn đột nhiên há miệng, cắn nhẹ vào ngón tay nàng một cái.
Sở Khanh biết tửu phẩm của Nhan Trăn rất tệ, cứ say là thích giở trò vô lại, lúc này e là thật sự không xem nàng là nữ nhân, vòng tay ôm lấy cổ nàng, cả người đè nặng lên thân thể nàng.
Nàng giãy giụa không thoát, liền đá cho Nhan Trăn một cái.
“Ta biết rồi, ngươi không dám thừa nhận, chứng tỏ ngươi có thể là nam cũng có thể là nữ. Trước kia ta từng nghe một vị lão tiên sinh nói, có một loại người lưỡng tính đồng thể, gọi là người âm dương. Nửa người là nam, nửa người là nữ, cho nên mới không thể phân rõ nam nữ...”
Nhan Trăn ghé sát lại, thân thể không ngừng cọ xát vào người nàng, cánh môi vừa vặn chạm khẽ lên vành tai nhạy cảm của nàng.
Hơi nóng ập tới khiến Sở Khanh nhịn không được muốn mắng chửi hắn.
Ngươi mới là kẻ bất nam bất nữ, cả nhà tổ tiên mấy đời nhà ngươi đều bất nam bất nữ!
Sở Khanh đỏ bừng mặt, mắng thầm hắn một trận tơi bời.
Nhan Trăn vừa dứt lời liền không kìm được hắt xì một cái: “Sở Khanh, có phải ngươi đang lén lút mắng ta không? Đám ngự sử các ngươi chẳng có tích sự gì cả, chỉ giỏi hạch tội người khác, nắm thóp người ta không buông.”
Sở Khanh không chịu thua, lập tức cãi lại hắn: “Nếu không hạch tội để duy trì kỷ cương phép nước, thì đám bá quan văn võ kia cấu kết với nhau, tham ô nhận hối lộ, dần dà sẽ biến thành sâu mọt đục khoét Đại Tĩnh. Thân là Thị Ngự Sử, ta không thể trơ mắt nhìn bọn họ lầm đường lạc lối mà mặc kệ không màng.”