Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 141
Nàng làm quan đến nay, dẫu không có công lao thì cũng có khổ lao, chưởng quản Cẩm Tước Vệ từng vạch trần biết bao tham quan ô lại.
Thế nhưng chuyện như vậy qua miệng Nhan Trăn lại biến thành kẻ tiểu nhân chuyên nắm thóp người khác.
“Đừng vội giận mà, trêu ngươi chút thôi. Thật ra bấy lâu nay ta vẫn luôn nghĩ, nửa thân trên của ngươi hẳn là nam, nửa thân dưới là nữ, là kẻ lưỡng tính đồng thể, thế nên mới khiến vị kia mê mẩn đến vậy.” Nhan Trăn cứ thế nhìn chằm chằm vào bụng Sở Khanh, thầm tính toán xem suy đoán của mình có mấy phần là thật.
Người trong triều chẳng ai dám dị nghị về hai người, nhưng khắp các phố phường chốn Tây Kinh, thoại bản viết về bọn họ lại chẳng hề ít.
Ngày trước hắn chẳng thèm nhắc tới, nay nhân lúc có men say mới buông lời càn quấy vài câu.
Sở Khanh không muốn nghe, hắn liền giở thói lưu manh vươn tay bẻ mặt nàng lại.
Những lời này, hắn nhất định phải bắt nàng nghe cho bằng được.
Nhan Trăn say khướt, miệng lải nhải không dứt, chẳng còn chút phong thái uy nghiêm nào của bậc tể phụ đương triều.
Sở Khanh bực bội, thẳng tay vỗ mạnh vào tay hắn.
“Sau này còn dám ăn nói bậy bạ, ngươi nói một câu ta đánh một cái, đánh đến khi nào ngươi câm miệng mới thôi.” Sở Khanh không ngờ Nhan Trăn cũng từng nghe mấy cuốn thoại bản kia.
Hắn càng nói nhiều, Sở Khanh đánh càng mạnh tay, cuối cùng người đau lại chính là lòng bàn tay nàng.
Nàng nhịn không nổi nữa, dứt khoát nhào tới bịt chặt miệng Nhan Trăn.
“Bảo ta là kẻ tiểu nhân, chính ngươi mới là kẻ nông cạn ti tiện, ngay cả thoại bản dân gian cũng tin sái cổ! Nếu ta thật sự là loại người đó, sao đến giờ vẫn chỉ làm một chức Thị Ngự Sử lục phẩm hèn mọn!”
Nhan Trăn vì trúng độc nên toàn thân mềm nhũn, chỉ đành mặc cho nàng bịt miệng.
Từng nhịp thở đều vương vấn hương thơm ngọt ngào trên người thiếu nữ.
Không hề có mùi son phấn nồng gắt, trái lại vô cùng dễ chịu.
Hắn nhìn đăm đăm vào đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu của Sở Khanh, trái tim bỗng đập loạn nhịp không sao kìm nén nổi.
Đêm ấy tại Thiên Hương Lâu, cũng chính là đôi mắt này đã câu hồn đoạt phách, quấn chặt lấy tâm trí hắn.
“Ta nhận ra rồi, ngươi chính là nàng...” Nhan Trăn ôm lấy vòng eo thon của nàng, ngay sau đó vươn tay gỡ phăng mũ quan của Sở Khanh xuống.
Mái tóc đen buông xõa phủ khắp bờ vai, cõi lòng Sở Khanh hoảng loạn khôn xiết.
Nhan Trăn vừa định gọi tên nàng thì nơi bụng bỗng truyền đến một cơn đau quặn thắt dữ dội.
“Này, ngươi lại sao thế?” Sở Khanh vội vàng ngồi dậy khỏi người hắn.
Nhớ tới viên thuốc Phương Tử Tự đưa lúc trước, nàng lập tức lấy ra một viên nhét vào miệng Nhan Trăn.
Hắn không chịu nuốt, Sở Khanh đành ngậm viên thuốc vào miệng mình, ghì chặt lấy đầu hắn rồi áp môi xuống, mớm thuốc sang cho hắn.
Nhan Trăn vốn chẳng còn sức chống cự, chỉ có thể để mặc nàng hôn lên môi mình.
Thuốc giải trôi qua cổ họng, cảm giác nóng rực cùng khó chịu nơi lục phủ ngũ tạng dần tan biến, mà tan biến cùng lúc đó còn có cả mớ ký ức hỗn loạn mơ hồ ban nãy của hắn.
“Sở Khanh, ngươi vừa làm gì ta?” Hắn tỉnh táo lại, phát hiện Sở Khanh đang nằm sấp trên người mình, hoàn toàn quên sạch những chuyện vừa xảy ra.
Sở Khanh cạn lời, giấu bàn tay đã đỏ ửng ra sau lưng: “Ngươi bị trúng độc, Phương Tử Tự đưa thuốc giải độc bảo ta đút cho ngươi.”
Nhan Trăn ồ một tiếng, nghiêm túc hồi tưởng lại chuyện vừa rồi.
Chẳng hạn như, mu bàn tay này sao lại đỏ ửng lên, còn có chút đau rát.
Đôi môi lại vương chút ngọt ngào.
“Tay ta sao lại đỏ thế này?” Hắn nghi hoặc nhìn Sở Khanh hỏi.
Sở Khanh chột dạ quay mặt đi, nào dám thừa nhận là do chính tay mình đánh: “Chắc là bị lạnh đấy, bên ngoài tuyết rơi rồi.”
Tiết Lập đông hôm ấy, Tây Kinh đổ trận tuyết đầu mùa.
Tuyết rơi lả tả ngập tràn không trung, chẳng mấy chốc mặt đất đã phủ kín một tầng dày đặc.
Sở Khanh nhìn ra ngoài trời, bất giác nhớ về tòa Ngự Sử phủ kia, nơi nàng đã từng gắn bó suốt ba năm ròng rã.
Nàng chẳng rõ liệu bản thân có còn cơ hội quay trở về đó nữa hay không.
Hàn khí theo gió lạnh lùa vào phòng, khiến toàn thân Nhan Trăn lạnh buốt như vừa bị vớt ra từ trong hầm băng.
Vừa rồi còn khô nóng khó nhịn, giờ đây lại lạnh buốt đến đáng sợ.
Qua đó có thể thấy độc tính này lợi hại đến nhường nào.
“Nhan tướng, ngươi ráng chống đỡ thêm chút nữa, Liên cô nương tinh thông độc thuật, nói không chừng có thể cứu được ngươi.” Sở Khanh không biết hắn trúng phải loại độc gì, nàng lặng lẽ xoa nhẹ vùng bụng dưới, lúc này nàng chỉ mong đứa con trong bụng đừng vừa sinh ra đã mất đi phụ thân.
Nhan Trăn nhắm nghiền mắt lại, hai hàm răng cắn vào nhau kêu ken két: “Ta vẫn còn chịu đựng được, đa tạ Sở đại nhân đã lo lắng cho ta.”
“Ta mới không thèm lo lắng cho ngươi, ta là... vì người khác.” Sở Khanh vội vàng quay người đi, lại cất tiếng gọi Phương Tử Tự, giục hắn đánh xe nhanh hơn một chút.