DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 143

1007 từ

Sau khi Phong Mãn Lâu xảy ra chuyện, tất cả mọi người đều nghĩ là do Sở Khanh làm, kẻ muốn lấy mạng nàng ở khắp mọi nơi.

Thẩm Niệm Từ phân phó cho Lâm Nguyệt: “Ta đến dược lư xem thử, ngươi nhốt ả vào phòng chứa củi đi, nữ nhân này chính là hung thủ hạ độc tướng gia!”

Sở Khanh đuổi theo, nắm lấy ống tay áo của Thẩm Niệm Từ: “Ngươi ăn nói bậy bạ gì đó? Nhan tướng trúng độc là do bình rượu trên xe ngựa, các ngươi có thể đi điều tra xem rượu trên xe là do ai chuẩn bị.”

Thẩm Niệm Từ im bặt, rượu đó là do Lý Huyên ban thưởng, nàng ta không nỡ uống nên mới mang ra để lấy lòng Nhan Trăn.

Chuyện này, người trong phủ ai nấy đều biết rõ.

Phải làm sao bây giờ, nếu để Nhan Trăn biết được, nàng ta chắc chắn sẽ bị đuổi ra khỏi phủ.

“Sở Khanh, ai mà chẳng biết ngươi và tướng gia là kẻ thù một mất một còn, chính ngươi gây ra chuyện tày đình, tướng gia có lòng tốt mang ngươi về phủ, ngươi lại dám hạ độc ngài ấy! Người đâu, trói ả lại nhốt vào phòng chứa củi cho ta!” Thẩm Niệm Từ ra oai như một nữ chủ nhân trong phủ, ngày thường khi Nhan Trăn vắng mặt, mọi việc trong tướng phủ đều do nàng ta định đoạt.

Lâm Nguyệt biết chút võ công, liền gọi thêm hai tên hộ viện tới, cầm dây thừng định trói Sở Khanh lại.

Bọn họ đều sợ Sở Khanh sẽ bỏ trốn nên nhìn chằm chằm không rời mắt.

Sở Khanh vẫn đang mặc quan bào, ôm quan mũ trong tay, nàng cảm thấy ghê tởm trước bộ mặt của Thẩm Niệm Từ, liền tự mình đặt quan mũ xuống, sau đó cầm lấy dây thừng tự trói mình lại.

“Thẩm Niệm Từ, ta vừa mới vào phủ một ngày ngươi đã vội vã vu oan hãm hại ta, nếu để Thánh Thượng biết được...”

“Câm miệng, nơi này là tướng phủ. Ngươi còn sống được đến ngày nào cũng chưa biết đâu, đừng hòng lấy Thánh Thượng ra đè ta.” Thẩm Niệm Từ thấy gia đinh bên cạnh đứng bất động liền thẹn quá hóa giận: “Đều chết hết cả rồi sao, mau trói ả lại!”

Thẩm Niệm Từ vào phủ mấy tháng nay, bản thân nàng ta vốn dĩ đã có chức quan trong người, lại thêm Liên Tâm Nguyệt nể trọng, nên thường ngày luôn tự xưng là chủ mẫu, lời nàng ta nói không ai dám không tin.

Sở Khanh lo lắng cho đứa con trong bụng nên không thèm tranh chấp với Thẩm Niệm Từ, ngoan ngoãn để bọn họ trói lại rồi áp giải vào phòng chứa củi.

Đến đâu hay đến đó, rửa sạch oan khuất báo thù không vội ở nhất thời.

“Thẩm Niệm Từ, ta còn sống thì ngươi mới có thể sống tiếp được.” Sở Khanh nhìn nàng ta cười lạnh một tiếng.

“Nhốt lại!” Thẩm Niệm Từ nhìn thấy nàng bị bắt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Sở Khanh được sủng ái, nghe nói hôm nay ở Tử Thần Điện, Lý Huyên đã sủng hạnh nàng.

Bản thân mình là một nữ nhân, lại không bằng một kẻ mang thân phận nam nhân như Sở Khanh được sủng ái, rốt cuộc ả ta có điểm gì đặc biệt chứ.

Xử lý xong Sở Khanh, Thẩm Niệm Từ lại phân phó người ra ngoài phủ mời đại phu, nàng ta phải chuẩn bị hai đường, ai mà biết được liệu Liên Tâm Nguyệt có giải được độc hay không.

Nếu xảy ra chuyện gì, nàng ta tuyệt đối sẽ không tha cho Sở Khanh!

Thẩm Niệm Từ không đoán chắc được độc trên người Nhan Trăn là do ai hạ, nhưng bình rượu trên xe ngựa đúng thật là do nàng ta chuẩn bị.

Sáng sớm vào triều, Nhan Trăn có nói muốn mở tiệc chiêu đãi đồng liêu, nàng ta mới dẫn theo Lâm Nguyệt cùng đến kho rượu, chọn mấy vò rượu ngon mang cho hắn.

Rượu chưa hề bị mở niêm phong, kẻ có thời gian hạ độc ngoài Sở Khanh ra thì chẳng còn ai khác.

Chỉ là không biết Sở Khanh tự mình ghen ghét Nhan Trăn nên hạ độc, hay là nghe theo mệnh lệnh của Lý Huyên.

Thẩm Niệm Từ muốn đích thân đến xem chừng Liên Tâm Nguyệt, xem nàng ta có thể giải được loại độc trên người Nhan Trăn hay không.

Nếu giải được độc, thì cứ việc đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Sở Khanh.

Dù sao mọi người đều biết mối quan hệ giữa nàng ta và Sở Khanh rất tốt, đến lúc đó vừa vặn có thể diễn một màn kịch tỷ muội đoạn tuyệt, đại nghĩa diệt thân.

“Lâm Nguyệt, ngươi đích thân trông chừng ả, đối xử với kẻ hạ độc không cần phải nương tay, nên cho ả nếm chút đau khổ thì cứ việc làm.” Thẩm Niệm Từ không tin tưởng người của tướng phủ, nên bảo nha hoàn thân cận của mình đi trông coi.

Sở Khanh lần này rơi vào tay nàng ta, những thủ đoạn độc ác mà nàng ta dày công nghiên cứu bấy lâu nay cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Thẩm Niệm Từ sắp xếp xong xuôi mới đi về phía dược lư ở hậu viện tìm Liên Tâm Nguyệt.

Liên Tâm Nguyệt nghiên cứu độc thuật nhiều năm, chắc chắn có thể giải được loại độc này.

Nhân lúc Nhan Trăn còn đang hôn mê, nàng ta muốn túc trực bên giường hầu hạ săn sóc để lấy lòng hắn, sau đó tra ra kẻ hạ độc, nói không chừng Nhan Trăn sẽ nhìn nàng ta bằng con mắt khác.

Vị trí chủ mẫu tướng phủ này, cũng chẳng còn xa nữa.