DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 144

1026 từ

Dược lư của Liên Tâm Nguyệt không lớn, nhưng đồ đạc bên trong đều đầy đủ mọi thứ.

Thẩm Niệm Từ vừa đến cửa đã thấy bên ngoài tường viện tụ tập rất đông người xem náo nhiệt, bọn họ thấy Thẩm Niệm Từ đi tới liền vây lại hỏi thăm tình hình.

“Thẩm cô nương, tướng gia ngài ấy...”

“Một lũ không có mắt! Tướng gia chẳng phải đã sớm dặn dò, khu vực dược lư cấm bất kỳ ai bước vào sao, kẻ nào còn dám chạy tới đây nhìn lén, trực tiếp đánh gãy chân rồi bán đi!”

Thẩm Niệm Từ ngày thường ở tướng phủ vì muốn leo lên vị trí tướng môn chủ mẫu nên luôn tỏ ra nhân từ với kẻ dưới, đột nhiên nổi trận lôi đình khiến đám người hầu sợ hãi không thôi, đến quỳ xuống cũng quên mất.

“Còn ngây ra đó làm gì, mau cút về làm việc đi!” Thẩm Niệm Từ ra oai, đuổi sạch đám người quanh dược lâu, lại gọi thêm gia đinh tới bảo vệ xung quanh.

Tướng phủ lúc này đang ở thời điểm then chốt, sợ có kẻ rắp tâm nhân lúc hỗn loạn mà tập kích.

Nàng ta nghe nói hôm nay ngoài phố có rất nhiều nhân sĩ giang hồ ám sát Sở Khanh và Nhan Trăn, sau đó phải nhờ Đại Lý Tự và Kinh Triệu Phủ đồng thời xuất động mới xua đuổi được đám người hành hung kia đi.

Mầm tai họa Sở Khanh này, nhất định phải đề phòng cẩn mật.

Thẩm Niệm Từ đẩy cửa bước vào.

“Tâm Nguyệt, tướng gia thế nào rồi?”

Thẩm Niệm Từ thấy Liên Tâm Nguyệt đang ở trước bàn nghiên cứu thuốc giải, bên đầu giường chỉ có một mình Phương Tử Tự đang túc trực chăm sóc.

Sắc mặt Nhan Trăn vô cùng khó coi, lúc đỏ lúc trắng, nhiệt độ cơ thể nóng lạnh luân phiên, bị tra tấn giày vò liên tục.

“Ngươi tới đây làm gì, rượu tướng gia uống là do ngươi chuẩn bị.” Phương Tử Tự biết rõ Nhan Trăn là do uống rượu Thẩm Niệm Từ đưa mới trúng độc, liền xem nàng ta là kẻ hạ độc nên không thèm nể mặt.

Thẩm Niệm Từ vội vàng bước tới giải thích: “Tử Tự, ngươi hiểu lầm ta rồi, rượu là do ta chuẩn bị, nhưng độc lại không phải do ta hạ. Ta yêu ngài ấy, nếu ngài ấy chết ta cũng chẳng thiết sống nữa.”

Nói rồi, nàng ta gục xuống bên mép giường Nhan Trăn khóc lóc thảm thiết.

Tiếng khóc này khiến Liên Tâm Nguyệt xót xa, vội vàng đỡ nàng ta dậy, kéo một chiếc ghế nhỏ cho nàng ta ngồi.

Liên Tâm Nguyệt thay nàng ta trách mắng Phương Tử Tự: “Tử Tự, sự việc còn chưa điều tra rõ ràng, không được phép bôi nhọ Niệm Từ tỷ, những gì tỷ ấy làm trong phủ ta đều thấy rõ ràng, kẻ hạ độc ta đã có phỏng đoán, không thể nào là Niệm Từ tỷ được.”

Cánh tay Phương Tử Tự cũng đã tê rần, lúc này mới đứng dậy nhường chỗ cho Thẩm Niệm Từ.

“Đây là trúng phải độc gì, sao thân thể lúc thì nóng, lúc lại lạnh thế này?” Thẩm Niệm Từ liên tục lau mồ hôi cho Nhan Trăn.

Trên mặt vừa nóng đến toát mồ hôi, nhiệt độ cơ thể lại bắt đầu hạ xuống, những giọt mồ hôi kia trong nháy mắt lạnh ngắt như băng.

Thẩm Niệm Từ nhìn lò than, không biết nên kéo lại gần hay để ra xa một chút.

“Tỷ đừng vội, nghĩa huynh trúng phải thứ dường như là kỳ độc Tây Vực, muội nghiên cứu độc thuật bao nhiêu năm nay chưa từng thấy loại độc nào ly kỳ như vậy.” Liên Tâm Nguyệt thất vọng nhìn đống thảo dược trên bàn, nàng ta đã thử mấy loại giải độc đan nhưng đều vô dụng.

“Ta đã sai người ra ngoài tìm đại phu, nếu thực sự không được ta sẽ tiến cung xem sao, Thái Y Thự tóm lại vẫn có người tài ba.” Thẩm Niệm Từ không muốn chậm trễ thời gian, định bụng sẽ tiến cung một chuyến.

“Niệm Từ tỷ, không cần đi đâu. Độc trên người nghĩa huynh muội đã giải được hơn phân nửa, không nguy hiểm đến tính mạng. Muội biết nghĩa huynh vẫn luôn điều tra vụ án oan của Liên gia chúng ta, kẻ ra tay với ngài ấy chắc chắn là muốn cảnh cáo, không cho ngài ấy lật lại vụ án năm xưa.”

“Ai mà lại hận tướng gia đến mức dám hạ độc vào rượu của ngài ấy chứ, người có thể tiếp cận tướng gia cũng chẳng có mấy ai.” Thẩm Niệm Từ giả vờ không biết, nhỏ giọng nhắc nhở Liên Tâm Nguyệt.

“Chắc chắn là do Sở Khanh làm!” Liên Tâm Nguyệt nổi cơn thịnh nộ, nghe nói Nhan Trăn mang Sở Khanh về phủ, nàng ta hận không thể lập tức đi lột da ả.

Thẩm Niệm Từ cũng phụ họa ném đá giấu tay: “Trước kia ta cùng Sở Khanh làm việc bên cạnh Thánh Thượng, quan hệ vốn rất thân thiết, nàng ta tâm tư thâm sâu cũng chẳng bao giờ thổ lộ với ta, không ngờ lại là hạng người độc ác như vậy, tính mạng của mấy vạn tướng sĩ, sao nàng ta có thể ra tay được chứ.”

Phương Tử Tự là người biết rõ chân tướng, thấy Sở Khanh bị bôi nhọ thành hung thủ giết người liền vội vàng cắt ngang lời hai người: “Liên cô nương, chi bằng hãy cứu người trước đã. Độc là do ai hạ trong lòng tướng gia đã có tính toán, hai người không cần ở đây suy đoán, hơn nữa trước khi hôn mê tướng gia có căn dặn, phải bảo vệ Sở đại nhân cho thật tốt. Nếu ngài ấy xảy ra chuyện gì thì vụ án oan này sẽ vĩnh viễn không thể lật lại được.”