DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 145

1009 từ

Bảo vệ... Dựa vào cái gì mà lại là bảo vệ?

Trái tim Thẩm Niệm Từ như bị dao cắt, những chuyện Sở Khanh làm đáng lẽ phải tống vào đại lao mới đúng.

“Niệm Từ tỷ, bên phía Sở Khanh tỷ giúp muội trông chừng ả, nhất định đừng để ả sợ tội tự sát, đợi sau khi nghĩa huynh ổn định lại, xem muội thu thập ả thế nào!” Liên Tâm Nguyệt không thể rời đi lúc này nên giao phó chuyện đó cho Thẩm Niệm Từ.

Sắc mặt Thẩm Niệm Từ có chút mất tự nhiên, nghĩ đến việc mình đã dặn dò Lâm Nguyệt trừng trị Sở Khanh một trận, nếu thật sự làm người ta tàn phế thì sau này không biết ăn nói thế nào với Nhan Trăn.

“Bên phía tướng gia làm phiền các ngươi, ta đi tìm Sở Khanh hỏi cho rõ, xem chuyện tướng gia trúng độc là như thế nào, nếu thật sự là do ả làm thì đánh cho ả mấy roi bắt ả giao thuốc giải ra.”

Phương Tử Tự tiến lên ngăn cản, sợ Thẩm Niệm Từ thực sự dùng hình: “Thẩm cô nương cứ ở lại hầu hạ tướng gia đi, bên phía Sở đại nhân để ta đi hỏi.”

“Chúng ta cùng là nữ tử, lại từng làm việc cùng nhau, vẫn là để ta đi thì hơn, Tử Tự ngươi trông nom tướng gia cho cẩn thận.” Thẩm Niệm Từ không cho hắn cơ hội từ chối, dứt lời liền đẩy cửa bước ra ngoài.

Bên ngoài cửa có không ít gia đinh đứng vây quanh.

Nàng ta liền phân phó cho mấy tên gia đinh: “Ta đến phòng chứa củi ở hậu viện xử lý chút việc, nếu tướng gia tỉnh lại, phải báo cho ta biết trước tiên.”

“Vâng, Thẩm cô nương đi thong thả.”

Thẩm Niệm Từ đi tới hậu viện, ôm theo chiếc lò sưởi nhỏ bước vào cửa.

Nàng ta nhìn thấy Sở Khanh toàn thân ướt sũng, lạnh đến mức run rẩy bần bật, cuộn tròn ở mép giường. Cho dù tay chân đều bị trói chặt, Sở Khanh cũng không thốt ra một lời xin tha.

Trong đôi mắt thanh lệ kia ngưng tụ đầy vẻ căm hận.

Lại thấy Lâm Nguyệt đang cầm một cây roi nhúng nước muối, từ từ tiến lại trước mặt Sở Khanh, ngay sau đó định quất thẳng vào mặt nàng.

“Dừng tay!”

“Lâm Nguyệt, dừng tay lại!”

Thẩm Niệm Từ kịp thời cất tiếng ngăn cản Lâm Nguyệt, sợ rằng ngọn roi trong tay ả thực sự quất xuống.

Tuy rất ghét bỏ gương mặt này của Sở Khanh, nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc hủy hoại nàng.

Nhan Trăn vẫn chưa tỉnh lại, Sở Khanh vẫn còn giá trị lợi dụng, nếu thực sự xử lý nàng lúc này thì e là sau này không giải thích được.

Lâm Nguyệt quay đầu lại, tay nắm chặt ngọn roi không chịu buông: “Cô nương, chẳng phải người bảo ta dạy dỗ ả một trận sao, Sở Khanh này miệng cứng lắm, hại tướng gia thành ra như vậy mà vẫn liều chết không nhận, không dùng chút hình phạt e là ả sẽ không chịu khai đâu.”

Dứt lời, ngọn roi lại định quất xuống.

Thẩm Niệm Từ tung người chụp lấy đuôi roi, giật phăng lấy rồi ném mạnh xuống đất.

Ồ, thế mà lại biết võ công.

Sở Khanh nhìn hoa cả mắt, thầm nghĩ thì ra Thẩm Niệm Từ lại biết võ công.

Ngày thường còn giả vờ yếu đuối mảnh mai, ai ngờ lại là một kẻ tàn nhẫn như vậy.

Lâm Nguyệt không hiểu vì sao Thẩm Niệm Từ lại thay đổi ý định, liền nghi hoặc đứng sang một bên.

“Ngươi ra ngoài đi, đứng canh ở bên ngoài. Ta có chuyện muốn nói với ả.” Thẩm Niệm Từ đợi Lâm Nguyệt ra ngoài xong mới tiến lại gần Sở Khanh.

Sở Khanh bị lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập, nheo mắt nhìn Thẩm Niệm Từ, nếu đã biết nữ nhân này biết võ công thì nàng có giãy giụa cũng vô ích.

Chạy thì không chạy thoát được, chỉ có thể nghĩ cách khác.

“Sở Khanh, không ngờ ngươi lại nhanh chóng trở thành một quân cờ bỏ đi như vậy, ta còn tưởng Thánh Thượng có thể che chở cho ngươi thêm vài năm nữa chứ.” Thẩm Niệm Từ đá cây roi dưới đất sang một bên, rồi đưa tay đóng chặt cửa sổ lại.

Gió tuyết không ngừng tràn vào trong phòng, chậu nước bên cạnh chẳng mấy chốc đã đóng một lớp băng mỏng.

Sở Khanh nhìn chằm chằm vào nàng ta, đoán rằng Thẩm Niệm Từ đến tìm nàng chắc chắn không đơn thuần chỉ để đóng cửa sổ.

Căn phòng chứa củi này cố ý bị mở toang cửa sổ, con tiện tì kia còn tạt một chậu nước lạnh buốt lên người nàng, may mà nàng co chân né tránh kịp, nếu không toàn thân đã đóng thành băng rồi.

Dù không bị đông chết thì cũng chỉ còn thoi thóp chút hơi tàn.

“Thẩm Niệm Từ, ngươi có chuyện gì thì cứ nói thẳng, không cần phải vòng vo tam quốc.” Sở Khanh thật sự quá lạnh, đến miệng cũng không muốn mở ra.

Thẩm Niệm Từ bước đến trước mặt Sở Khanh, từ trên cao nhìn xuống bộ dạng chật vật của nàng: “Tướng gia vẫn chưa tỉnh lại, ngươi đưa thuốc giải cho ta, nếu ngài ấy bình an vô sự ta sẽ xin tha cho ngươi, chức ngự sử này ngươi không làm được nữa đâu, nhưng ở lại tướng phủ làm một tiện nô thì vẫn còn cơ hội đấy.”

“Độc không phải do ta hạ, lấy đâu ra thuốc giải.” Sở Khanh cảm thấy thật nực cười, Thẩm Niệm Từ hỏi như vậy rõ ràng là đã đinh ninh nàng là kẻ hạ độc.