Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 146
Thẩm Niệm Từ cầm cây roi lên nghịch trên tay, điều nàng ta ghen ghét nhất chính là gương mặt này của Sở Khanh, một kẻ thân là nam nhân lại có dung mạo xinh đẹp đến nhường này.
Còn có cả vòng eo thon thả như cành liễu kia nữa, không biết trên long sàng đã hầu hạ Lý Huyên như thế nào.
Nỗ lực bao nhiêu năm chốn hậu cung, cùng lắm nàng ta cũng chỉ nhận được chân bưng trà rót nước bên cạnh Lý Huyên mà thôi.
Bản thân nàng ta rốt cuộc có điểm nào không bằng Sở Khanh, chỉ vì nàng ta mang thân phận nữ nhi thôi sao.
“Thẩm Niệm Từ, chỉ cần ngươi chịu đi điều tra thì sẽ biết độc không phải do ta hạ.” Sở Khanh đã bị trói chặt, bắt buộc phải kéo dài thời gian với Thẩm Niệm Từ, chờ Quế thúc và Trường Phong quay lại tìm nàng.
Thẩm Niệm Từ vung roi lên, quất nát chiếc bàn dài bên cạnh gãy làm đôi: “Ngươi ngồi cùng xe với ngài ấy trở về, không phải ngươi thì còn có thể là ai nữa!”
“Ngươi không cần phải giả mù sa mưa, độc là do ai hạ trong lòng chúng ta đều biết rõ, cho dù ngươi có đánh chết ta đi chăng nữa, thì độc không phải do ta hạ, ta cũng chẳng có thuốc giải.” Sở Khanh nói xong liền co người rụt lại.
Thật sự là quá lạnh rồi.
Nàng có thể cảm nhận được chiếc áo choàng trên người mình đã bắt đầu đóng băng, dòng máu lưu thông trong cơ thể cũng dần trở nên chậm chạp.
“Rượu đó là do ta chuẩn bị, làm sao ta có thể hại ngài ấy được chứ, Thánh Thượng hiện tại cũng không muốn lấy mạng ngài ấy, kẻ muốn giết ngài ấy chỉ có một mình ngươi mà thôi. Nhân lúc ta chưa nổi giận, mau giao thuốc giải ra đây cho ta.”
Thẩm Niệm Từ cầm roi xông tới, túm lấy cổ áo Sở Khanh lôi mạnh người nàng dậy.
Nàng ta biết võ công nên sức lực lớn hơn Sở Khanh rất nhiều.
“Thật sự không có, không tin thì thôi.” Sở Khanh vì muốn bảo vệ đứa con trong bụng nên cũng đành thuận theo nàng ta quỳ ở mép giường.
Đại trượng phu co được dãn được, đợi khi nàng thoát khỏi hiểm cảnh, nhất định sẽ bắt Thẩm Niệm Từ nếm thử mùi vị bị nước đá dội vào đầu.
Thẩm Niệm Từ bị lạnh đến mức rụt tay lại, đẩy mạnh Sở Khanh ngã xuống giường: “Đừng tưởng ta không biết, ngươi coi tướng gia là kẻ thù giết hại huynh trưởng của ngươi, đã sớm muốn giết chết ngài ấy để báo thù cho huynh trưởng. Hôm nay Thánh Thượng xem ngươi là quân cờ bỏ đi, ngươi sợ sau này không còn cơ hội tiếp cận tướng gia nữa nên mới ra tay hạ độc ngài ấy.”
“Thẩm Niệm Từ, ngươi đã không tin ta thì còn hỏi làm gì nữa?”
“Ngươi còn dám mạnh miệng, ta sẽ tìm người lột sạch đồ của ngươi rồi quẳng ra ngoài, để xem trên người ngươi rốt cuộc có giấu thuốc giải hay không.”
Sắc mặt Sở Khanh trong nháy mắt biến đổi, nuốt ngược câu nói tiếp theo vào trong bụng.
Thẩm Niệm Từ là kẻ nói được làm được, nếu thật sự lột sạch đồ rồi ném nàng ra ngoài thì danh dự khó lòng giữ nổi, nói không chừng đứa con trong bụng cũng sẽ bị hành hạ đến mất đi.
Những kẻ làm quan như bọn họ, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.
Hiện giờ Thẩm Niệm Từ không tin nàng, nói lời mềm mỏng cũng vô ích, vậy thì chỉ có thể dùng biện pháp cứng rắn.
“Ta là một đại nam nhân, ngươi lột sạch đồ của ta thì có ý nghĩa gì chứ. Nhan Trăn hiện tại đang trúng độc ngất xỉu, chính là thời cơ tốt nhất để ngươi thượng vị, giờ này ngươi không ở trước mặt hầu hạ, nếu để nha đầu nào khác nhanh chân cướp mất, cuối cùng vị trí chủ mẫu rơi vào tay kẻ khác thì chẳng phải là mất nhiều hơn được sao.”
“Ngươi tốt nhất nên cầu nguyện cho tướng gia không xảy ra chuyện gì, nếu ngài ấy có mệnh hệ nào, ta nhất định sẽ bắt ngươi phải chôn cùng ngài ấy.”
Thẩm Niệm Từ trước khi rời đi lại dội thêm một chậu nước lạnh buốt lên đầu Sở Khanh.
Nàng ta hắt quá bất ngờ khiến Sở Khanh không kịp né tránh. Làn nước lạnh buốt tạt thẳng vào trước ngực nàng, men theo cần cổ chảy tràn xuống tận bụng dưới.
Đối với một người sắp làm mẹ, đứa con chính là điểm yếu lớn nhất.
Sở Khanh biết cầu xin Thẩm Niệm Từ cũng vô ích, cho dù có thẳng thắn thừa nhận chuyện mình mang thai, thì bất kể phụ thân của đứa bé là Nhan Trăn hay Lý Huyên, trong mắt Thẩm Niệm Từ đứa trẻ này đều là sự uy hiếp đối với nàng ta, nàng ta tuyệt đối sẽ không để đứa bé này được giữ lại trên đời.
Nàng thể trạng vốn không cường tráng như nam tử, lại vừa bị tạt nước lạnh, rồi bị đông cứng trong giá rét suốt một hai canh giờ, đứa nhỏ trong bụng e là khó mà giữ nổi.
“Thẩm Niệm Từ, rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu buông tha cho ta?” Giọng Sở Khanh mềm xuống, cố gắng tỏ ra đáng thương hết mức.
“Ngươi vốn không giống kẻ dễ dàng cầu xin tha thứ, trong bụng lại đang tính toán mưu mô gì?”
“Ta sợ ngươi ném ta ra ngoài trời tuyết. Cứ thế này, e là chưa đợi được Nhan Trăn tỉnh lại, ta đã chết cóng ở nơi đây rồi.”