DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 148

1015 từ

Đang nhìn quanh, nàng bỗng thấy một thợ làm vườn đã có tuổi trông vô cùng quen mắt.

Nàng nhìn kỹ lại, mày khẽ nhíu lại.

“Quế thúc, sao thúc lại tới đây, Trường Phong đâu rồi?” Nhìn thấy Quế thúc, Sở Khanh như tìm được chỗ dựa.

Quế thúc nghe thấy tiếng Sở Khanh, vội vàng quay đầu lại tìm nàng: “Sở phủ đã bị người vây kín không thể quay về, vừa vặn ta nghe nói ngươi theo Nhan tướng hồi phủ, liền trà trộn vào đám thợ làm vườn mới tuyển này. Tướng phủ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao gia đinh đều bị điều hết ra tiền viện rồi?”

Quế thúc đang làm việc, trên tay dính đầy bùn đất. Ông thấy Sở Khanh chỉ mặc một thân vải thô mỏng manh, sắc mặt đông cứng đến trắng bệch, liền vội vàng cởi áo khoác ngoài của mình trùm lên người nàng.

“Chúng ta vào phòng nói chuyện.” Sở Khanh bọc chặt áo đi vào phòng chứa củi, hiện tại trong phủ không có ai theo dõi bọn họ, nàng vừa vặn có thời gian kể rõ đầu đuôi ngọn ngành cho Quế thúc nghe.

Chuyện này phải bắt đầu từ lúc nàng lên triều.

Từ việc liên hôn với Nam An Quốc, bị Lý Huyên ức hiếp, bị Nhan Trăn ép vào phủ, cho đến việc Nhan Trăn trúng độc và vụ ám sát ở Phong Mãn Lâu.

Mọi chuyện khởi đầu đều bắt nguồn từ thảm án diệt môn của Liên gia năm xưa.

“Đừng nói những chuyện đó nữa, bản thân ngươi chật vật thế này, đừng quên trong bụng còn có cốt nhục, gặp phải chuyện gì thì nhẫn nhịn được cứ nhẫn nhịn.” Quế thúc không màng chuyện khác, chỉ lo lắng cho tình cảnh trước mắt của Sở Khanh.

Một thân áo đơn, cả người lạnh ngắt như băng.

Quế thúc thấy nàng chịu ấm ức, hốc mắt lập tức đỏ hoe: “Đi thôi, ta đưa ngươi rời khỏi nơi này, cùng lắm thì ta không làm chức quan này nữa.”

“Quế thúc, không đi được đâu. Hiện tại Thẩm Niệm Từ và Liên Tâm Nguyệt đều nghĩ là ta hạ độc Nhan Trăn, các nàng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ta đâu.” Sở Khanh kéo Quế thúc ngồi xuống, nhân lúc chưa có ai để ý, muốn hỏi rõ xem Phong Mãn Lâu rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Quế thúc đóng chặt cửa phòng chứa củi, sống chết không chịu nhắc tới chuyện Phong Mãn Lâu, chỉ sợ Sở Khanh khăng khăng điều tra sẽ rước họa vào thân.

Sở Khanh tức giận đứng bật dậy: “Thúc không chịu nói, xem ra đích thị là do Lý Huyên làm rồi, Trường Phong có phải cũng bị bắt rồi không?”

Quế thúc ngầm thừa nhận, đôi mắt đỏ ngầu: “Khanh Khanh, ngươi nghe lời ta đi, chuyện này chúng ta đừng tra nữa. Càng tra xuống, ta sợ đến cả tính mạng của ngươi cũng không giữ nổi. Lý Huyên tàn nhẫn độc ác, sớm đã không còn là hắn của ngày xưa nữa rồi.”

Quế thúc mượn cơ hội bắt mạch cho Sở Khanh, sau khi xác định thân thể nàng không có gì đáng ngại mới thoáng yên lòng.

Mặc kệ bên ngoài hỗn loạn đến mức nào, bọn họ ẩn nấp trong tướng phủ tóm lại vẫn là an toàn nhất.

Sở Khanh nghĩ đến Nam Hoài, cả người tức giận đến run rẩy: “Phong Mãn Lâu chỉ còn lại một mình Nam Hoài, chuyện này nếu ta không tra thì Nhan Trăn cũng sẽ tra. Đến lúc đó Lý Huyên nhất định lại giết người diệt khẩu, huyết án của Liên gia một ngày chưa sáng tỏ thì chúng ta một ngày không thể an yên.”

“Nha đầu nhà ngươi, sao mà bướng bỉnh thế không biết.”

Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng quản sự quát tháo vọng vào.

“Còn lề mề cái gì đó, mau mau bón phân cho cây mai đi! Nếu làm lỡ kỳ nở hoa thì tiền tiêu vặt cuối năm đừng hòng lấy một đồng!”

Sở Khanh nghe thấy giọng oang oang của quản sự, vội cùng Quế thúc rảo bước đi ra ngoài.

Có một tỳ nữ nhận ra nàng, liền kéo tay lôi nàng ra giữa sân để quan sát, đánh giá.

Ả nhìn một mình chưa đủ, còn gọi thêm mấy nha hoàn khác xúm lại.

Bên tai rộ lên những tiếng bàn tán xôn xao, ồn ào hơn cả bầy vịt vỡ tổ.

“Ngươi chính là Sở Khanh, kẻ năm lần bảy lượt dâng sớ hạch tội tướng gia, kết quả bị bãi quan, phải vào phủ làm nô bộc ngự sử đó sao?”

“Nhìn da dẻ trắng trẻo, vóc dáng cũng không tệ, hèn chi tướng gia lại thích. Đám nam nhân các ngài ấy à, nữ nhân chơi chán rồi thì lại bắt đầu dòm ngó sang cả nam giới.”

“Dung mạo này cũng chẳng thanh tú gì cho cam, trông tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa.”

Đám nha hoàn kẻ một lời người một tiếng, dìm Sở Khanh xuống tận đáy bùn.

Sở Khanh bị mùi son phấn nồng nặc xộc vào mũi làm cho buồn nôn, vội vàng đi theo Quế thúc đến chăm sóc mấy gốc mai.

Quế thúc làm việc phía sau để che chắn cho nàng.

Sở Khanh nhìn quanh một lượt rồi khẽ nói: “Quế thúc, chẳng phải người ta đồn rằng tướng phủ toàn là mỹ kiều nương sao? Sao nhìn qua một lượt, ai nấy đều có tuổi, dung nhan tàn phai, mỗi người một nét xấu xí chẳng ai giống ai thế này?”

“Đúng vậy, cũng chẳng rõ Nhan tướng này có sở thích quái lạ gì. Nhưng như thế này cũng tốt, ít nhất ngươi cũng được an toàn...”

Sở Khanh thở dài thườn thượt, bản thân nàng sớm đã bị người ta nuốt sạch sành sanh rồi còn đâu.