DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 149

1007 từ

Đám nha hoàn trong viện vẫn không chịu buông tha cho nàng, ngoài việc chăm sóc hoa cỏ, bọn họ còn ném cho nàng một đống y phục lớn cần giặt giũ.

“Đây là mệnh lệnh của Thẩm cô nương. Nếu ngươi chân tay lanh lẹ lấy lòng được nàng, có khi còn được làm gã sai vặt bưng trà rót nước, bằng không ngày mai cứ chuẩn bị ra hậu viện mà dọn chuồng cho ngựa ăn đi.”

Sở Khanh nhắm mắt lại, nghĩ đến cái mùi hôi thối ở chuồng ngựa, thầm nghĩ thà giặt đồ còn hơn.

Hiện tại nàng chỉ mong sao được ở gần Quế thúc để tiện bề chăm sóc lẫn nhau.

Càng mong sao Nhan Trăn có thể mau chóng tỉnh lại.

Bây giờ tướng phủ do một tay Thẩm Niệm Từ định đoạt, Liên Tâm Nguyệt thì bị ả xoay như chong chóng.

Nếu chỗ dựa này mà sụp đổ, Thẩm Niệm Từ ắt sẽ dốc toàn lực trong phủ để hành hạ nàng đến chết.

Nha hoàn kia bưng tới một chậu đầy ắp y phục, toàn là trường bào gấm vóc thêu hoa lộng lẫy, nhìn kiểu dáng chắc hẳn là y phục của các quản sự có máu mặt trong phủ.

Cũng phải thôi, hiện tại trong phủ không có chủ mẫu, nam chủ nhân chỉ có duy nhất một mình Nhan Trăn, y phục của hắn chắc chắn đám nha hoàn tranh nhau giặt.

Làm sao đến lượt một kẻ mới tới như nàng chạm tay vào.

Trong đám nha hoàn có một tiểu cô nương nãy giờ vẫn luôn cúi đầu, đôi mắt tròn xoe, mái tóc đen nhánh bóng mượt.

Đợi khi mọi người đã tản đi hết, nàng ta mới rón rén bước tới trước mặt Sở Khanh, nhỏ giọng nhắc nhở:

“Đại nhân, y phục ở đây đều là của Thẩm cô nương và Liên cô nương, chất vải cùng hoa văn thêu vô cùng quý giá, khi giặt nhất định phải vò nhẹ bằng tay, tuyệt đối không được dùng chày đập đâu đấy.”

Sở Khanh ngẩng đầu nhìn lại, những kẻ khác đều gọi thẳng tên nàng, duy chỉ có nha hoàn này vẫn cung kính gọi nàng một tiếng đại nhân, thái độ vô cùng hòa nhã.

“Ta biết rồi, đa tạ ngươi đã nhắc nhở.” Sở Khanh nhìn bóng dáng nàng ta đi xa, lúc này mới bưng chậu y phục tiến về phía miệng giếng ở hậu viện.

Giữa trời đông giá rét lại đang mang cốt nhục trong mình, nàng đương nhiên sẽ không ngu ngốc nghe lời Thẩm Niệm Từ mà tự mình giặt đồ.

Quế thúc đưa cho nàng mười đồng tiền, bảo nàng tìm đám nha hoàn nhờ giúp đỡ. Sở Khanh nghĩ chuyện này còn dài, số tiền này về sau còn nhiều việc phải dùng tới, tuyệt đối không thể phung phí một lần quá nhiều.

Gần đến cuối năm rồi, có nha đầu nào lại không muốn tích cóp chút bạc gửi về cho nhà cơ chứ.

Thế là, một màn đấu giá liền diễn ra.

Chỉ thấy Sở Khanh bưng một chậu váy áo ra đặt bên giếng nước dưới hiên nhà. Nàng xòe những đồng tiền trong lòng bàn tay, nói rõ quy củ với đám người xung quanh.

Giá thấp nhất sẽ được nhận, mức cao nhất là năm đồng tiền.

“Bắt đầu ra giá, khởi điểm không quá năm đồng tiền.”

Nàng vừa dứt lời, mấy nha hoàn đang đứng xem náo nhiệt liền thi nhau báo giá. Bọn họ vốn được điều từ phòng giặt là ra, thích nhất là được giặt y phục của chủ tử, giặt sạch sẽ khéo léo còn có thể được ban thưởng thêm.

“Tay chân ta nhanh nhẹn, giặt vừa nhanh vừa sạch, chỉ lấy bốn đồng tiền.”

Một nha hoàn khác liền đẩy ả ra, giơ tay chen lên phía trước:

“Ta lấy ba đồng!”

“Ta... ta chỉ lấy một đồng thôi, mua một tặng một, ngày mai ta giặt không công cho Sở đại nhân thêm một lần nữa!”

Cuộc đấu giá vừa mới bắt đầu, tiểu nha hoàn lúc nãy vừa có lòng nhắc nhở nàng đã nhanh chóng hạ giá xuống mức thấp nhất, lại còn kèm theo điều kiện mua một tặng một.

Nhìn dáng vẻ sốt sắng của nàng ta, hẳn là đang rất túng thiếu tiền bạc.

Nàng chỉ tay về phía tiểu nha hoàn đó: “Được rồi, chọn ngươi.”

Nha hoàn nhận giặt đồ cho Sở Khanh lập tức bị những kẻ khác cô lập, bị đám nha hoàn kia túm tóc lôi xềnh xệch vào phòng chứa củi, đè lên đống củi khô mà đánh đập túi bụi.

Đám hạ nhân trong phủ này đều chia bè kết phái, A Kiều lựa chọn giúp đỡ Sở Khanh chính là công khai đối đầu với bọn họ.

Sở Khanh định tiến lên can ngăn thì bị Quế thúc kéo giật sang một bên, không cho nàng can dự vào chuyện của tướng phủ.

“Bớt lo chuyện bao đồng đi, ngươi mới tới đây không nên kết quá nhiều ân oán. Nha đầu tên A Kiều này vào phủ sáu năm rồi mà vẫn có thể sống yên ổn đến giờ, nàng ta ắt có cách tự ứng phó.”

Quế thúc giữ chặt lấy nàng, chỉ sợ Sở Khanh manh động lao ra ngoài.

Sở Khanh ngẫm lại, thấy lời Quế thúc nói cũng có lý.

Nàng đứng bên cạnh, chỉ có thể trơ mắt nhìn nha đầu kia bị lôi vào phòng củi chịu một trận đòn roi tơi bời.

Sở Khanh bắt đầu hoảng loạn, nghe tiếng kêu đau đớn kia không giống như đang giả vờ, đám người đó ra tay quả thực quá tàn nhẫn.

Không được, nàng nhất định phải qua đó xem sao.

Vạn nhất bọn họ đánh chết người thì phải làm thế nào, đó dẫu sao cũng là một mạng người vô tội.