Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 150
Sở Khanh chạy tới bên cửa sổ, nhìn thấy A Kiều đang cuộn tròn người lại, vô số cước bộ hung hãn đạp thẳng vào người nàng ta.
“Tướng gia tỉnh rồi!” Sở Khanh đứng bên cửa sổ hét lớn một tiếng.
Đám nha hoàn bên trong nghe tin Nhan Trăn đã tỉnh, đâu còn tâm trí nào mà đánh A Kiều nữa, từng ả vội vã túm lấy vạt váy, hớt hải chạy thục mạng ra tiền viện.
Tiểu nha hoàn này tên là A Kiều, vào phủ đã được sáu năm.
Vì ăn uống thiếu thốn nên thân hình gầy gò ốm yếu, nhiều năm không phát triển chiều cao, nhìn qua trông còn nhỏ tuổi hơn cả Sở Khanh.
Hỏi ra mới biết, nàng ta năm nay đã hai mươi tuổi, tính ra còn lớn hơn Sở Khanh một tuổi.
Sở Khanh bước vào phòng, đỡ A Kiều đứng dậy: “Sao ngươi không kêu lên, cứ để mặc cho bọn họ đánh đập như vậy?”
“Da thịt nô tỳ dày lắm, đợi bọn họ đánh mệt rồi tự khắc sẽ dừng tay. Nếu kêu cứu, lần sau bọn họ sẽ còn đánh dã man hơn.” A Kiều gượng đứng dậy từ dưới đất, đưa tay phủi phủi bụi đất bám trên y phục.
Sở Khanh thấy A Kiều gầy trơ xương, trong lòng xót xa khôn xiết: “Mấy năm nay ngươi đều sống như thế này sao?”
“Đại nhân không cần phải thương xót nô tỳ đâu, hạ nhân trong phủ nhiều vô kể, chịu khổ chịu cực đâu phải chỉ có mình nô tỳ.” A Kiều tính tình lạc quan, mỗi lần bị đòn đều tự mình an ủi bản thân.
Sở Khanh nhìn thấy những ngón tay của nàng ta bị cóng đến đỏ ửng, trên đó chằng chịt những vết chai sần.
Nàng chạy vội tới nhà bếp giúp chụm lửa nấu nước, khi nước sôi liền múc nửa thùng nước ấm, tự tay xách đổ vào chậu nước của A Kiều.
“Trời lạnh thế này, đừng để tay bị cóng hỏng.”
A Kiều xúc động xua tay từ chối, gương mặt nhỏ nhắn thoáng ửng hồng: “Đa tạ đại nhân, nô tỳ sớm đã quen rồi.”
Sở Khanh mỉm cười, nhắc nhở nàng ta không cần gọi mình là đại nhân: “Ở đây chỉ có Nhan tướng, làm gì có đại nhân nào. Huống hồ ta hiện tại cũng chỉ là kẻ hầu người hạ mà thôi.”
A Kiều vội vàng lắc đầu: “Không giống nhau đâu, nô tỳ biết ngài là khách quý của tướng gia. Tuy bọn họ không thừa nhận nhưng nô tỳ thì biết rõ. Danh tiếng của đại nhân ở Tây Kinh vang dội khắp nơi, mặc kệ bọn họ bôi nhọ đại nhân thế nào, trong lòng nô tỳ ngài vẫn là một người tốt.”
Sở Khanh xua tay, hào kiệt không nhắc lại chuyện dũng cảm năm xưa, tất cả đều đã là dĩ vãng rồi.
A Kiều lại nói với Sở Khanh rằng, kỳ thực tướng gia của bọn họ đối xử với người dưới rất tốt, không hề tàn bạo hung ác như lời đồn đại bên ngoài.
Sở Khanh nghe tai này lọt qua tai kia, hiện tại thân phận nàng ở tướng phủ chỉ là một kẻ nô bộc, nàng chỉ nghĩ làm sao để giữ mạng báo thù, quá khứ của Nhan Trăn chẳng liên quan gì đến nàng.
A Kiều lại lén lút ghé tai nàng mách nước:
“Sở đại nhân, thực ra việc giặt giũ này cũng có bí quyết cả đấy. Ví như khi giặt y phục của chủ tử, chỉ cần bôi chút tro vỏ sò và Tắm Đậu lên, rồi giũ qua trong nước sạch một lần là được. Y phục của các ngài ấy ngày nào cũng thay mới, không giặt cũng đã rất sạch sẽ rồi.”
Sở Khanh ghi nhớ lời A Kiều nói, thầm nghĩ về sau biết đâu lại có lúc dùng đến.
Đến buổi chiều hôm đó, tuyết lớn cuối cùng cũng ngừng rơi.
Hạ nhân trong phủ đều bận rộn quét dọn tuyết đọng, không ngơi tay ngơi chân.
Sở Khanh ngồi chụm lửa trong nhà bếp, nghe ngóng chuyện phiếm của bọn họ.
Nghe nói Nhan Trăn vẫn chưa tỉnh lại, bọn họ đã mời rất nhiều danh y tới chữa trị nhưng hiệu quả vô cùng mờ nhạt.
Liên Tâm Nguyệt hết cách, đành phải sai người tới mời Sở Khanh và Quế thúc qua đó.
Ả còn dặn dò phải trang điểm cho nàng một chút, tránh để bộ dạng nhếch nhác bẩn thỉu của nàng làm vấy bẩn sàn phòng của tướng gia.
Sở Khanh còn chưa kịp đồng ý thì đã bị hai nha hoàn lôi đi, bắt đầu trang điểm trong phòng.
Chiếc áo choàng tang phục bằng vải thô được thay bằng áo gấm sang trọng, cổ áo còn viền lông hồ ly, nhìn qua vô cùng ấm áp.
Không riêng gì nàng, ngay cả Quế thúc cũng được đổi cho một bộ y phục mới.
Y phục đã thay xong, trên đầu cũng không được để trống, có nha hoàn cầm cành hoa mai chưa nở cắm lên búi tóc của nàng, trang điểm cho nàng hệt như một nữ tử.
“Các ngươi cài mấy thứ này lên đầu ta làm gì? Ta là đi cứu người, chứ không phải đi hầu hạ người!”
Nàng vừa định tháo xuống thì bị người ta tát mạnh một cái.
Mu bàn tay đỏ ửng lên.
Là Lâm Nguyệt ra tay, trong phủ này cũng chỉ có ả mới dám động thủ với Sở Khanh.
“Ngươi dám động đậy một cái nữa, ta liền cạo sạch tóc của ngươi!” Lâm Nguyệt đe dọa Sở Khanh, rồi tiếp tục dặm một lớp phấn thật dày lên mặt nàng.
Khoác nam trang, cài hoa mai, mặt lại trát phấn đỏ au chẳng khác nào mông khỉ.
Bộ dạng này trông chẳng khác gì một tên hề trong gánh xiếc tạp kỹ.