Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 159
Quế thúc xem xong lập tức hơ mảnh giấy vào ngọn nến đốt thành tro.
Ông đã sớm đoán được chuyến đi này của Phương Tử Tự sẽ không bình yên. Lý Huyên một khi đã ra tay với Nhan Trăn thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Dùng cổ độc chứ không dùng kịch độc, chính là vì sợ Nhan Trăn chết rồi triều đình sẽ náo loạn.
Mấy ngày nay, vây cánh của Nhan Trăn ngày ngày mượn danh nghĩa thăm bệnh để vào phủ dò la, chính là muốn biết Nhan Trăn rốt cuộc có còn sống nổi hay không.
“Nhàn Thoại, Nam Hoài chỉ gửi đến một mảnh giấy thôi sao?” Quế thúc biết được Nam Hoài vẫn bình an, trong lòng vô cùng kích động.
Trong toàn bộ người của Phong Mãn Lâu, Nam Hoài là thám tử lợi hại nhất, xuất quỷ nhập thần, được mệnh danh là Bách Hiểu Sinh.
Hắn còn sống, Sở Khanh nhất định sẽ rất vui mừng.
Nhàn Thoại lại từ trong hộp trang điểm lấy ra một tờ giấy trắng: “Đây là tờ giấy được đưa tới hôm nay, là một tờ giấy trắng.”
Quế thúc đứng bật dậy. Giấy trắng là một loại ám hiệu giữa bọn họ, chứng tỏ Nam Hoài hiện không có chỗ ở cố định, vẫn chưa tìm được nơi dừng chân an toàn.
Dù nói thế nào đi nữa, chỉ cần hắn còn sống là tốt rồi.
“Bên phía Trường Phong có manh mối gì chưa?” Quế thúc sờ chiếc còi trúc trước ngực, nghĩ thầm thứ này hẳn là chưa cần dùng đến.
Nhàn Thoại vừa định mở miệng nói thì bỗng nghe thấy một tràng tiếng chuông kỳ quái vang lên.
Sắc mặt nàng lập tức ngưng trọng, vội cầm lấy cây tỳ bà gảy lên.
Tiếng chuông này là độc nhất vô nhị của Kính Phong. Mỗi lần hắn cải trang tới đây, bên hông đều đeo chiếc chuông này.
Kính Phong hành sự vô cùng cẩn trọng, vì sợ bị người khác phát hiện nên mỗi lần xuất hiện đều ăn mặc khác nhau, duy chỉ có chiếc chuông này là không đổi.
Thiên Hương Lâu là của Kính Phong, thám tử bên trong nhiều không đếm xuể.
Nàng dù không lên tiếng thì giữa nàng và Quế thúc cũng tự có một bộ mật ngữ truyền tin bằng tiếng đàn.
Khúc nhạc đầu tiên vang lên, Quế thúc híp mắt lắng nghe, qua khe cửa phát hiện bên ngoài có người đang rình rập dòm ngó.
Ông nghiêng người, lắc đầu rung đùi, làm ra vẻ vô cùng say mê khúc nhạc này.
Nhàn Thoại dùng tiếng đàn báo cho Quế thúc biết Trường Phong hiện sống chết chưa rõ.
Ngoài ra, Kính Phong đã đến, giục ông mau chóng rời đi.
Quế thúc nghe xong một khúc, cầm lấy một chiếc khăn tay, bọc lấy đĩa thịt bò kho trên bàn chuẩn bị mang về cho Sở Khanh ăn.
Trước khi đi, ông đặt lên bàn vài lượng bạc vụn.
Nhàn Thoại thấy ông rời đi mới ra tay cầm lấy số bạc đó.
Đúng lúc này, một bàn tay trắng nõn thò tới, đè chặt tay Nhàn Thoại lại không cho nàng động đậy.
“Vị lang quân này có ý gì?” Nhàn Thoại e thẹn rụt tay lại, ôm tỳ bà đứng dậy.
Nàng thông qua tiếng chuông bên hông người này liền nhận ra, đây chính là Kính Phong đã dịch dung, chủ nhân đứng sau màn của Thiên Hương Lâu.
Kính Phong học theo dáng vẻ của Quế thúc, thảnh thơi ngồi xuống tấm thảm nỉ lông dê trên mặt đất: “Người vừa rồi là ai?”
“Lang quân là lần đầu tới Thiên Hương Lâu của chúng ta phải không? Trong lâu có quy củ, không hỏi lai lịch khách nhân, không lén tiết lộ tin tức của khách, người nọ không nói nô gia cũng chẳng dám hỏi.” Nhàn Thoại vờ như không nhận ra Kính Phong, xoay người cầm lấy bạc định rời đi.
Kính Phong hôm nay tới cũng mặc một bộ hồ phục, nhưng không hoa lệ như của Quế thúc. Hắn vốn định bám theo ra ngoài xem thử, kết quả vừa bước ra khỏi Thiên Hương Lâu thì bóng người đã biến mất tăm.
Hắn thấy Nhàn Thoại định rời đi liền ném về phía nàng một thỏi vàng lá.
“Cô nương, gảy lại khúc nhạc ngươi vừa đàn cho vị khách kia nghe đi.”
Nhàn Thoại vừa bước đến cửa, thấy thỏi vàng rơi dưới chân liền cười tươi xoay người định nhặt, nhưng đã bị tú bà nhanh tay cướp mất.
“Mau hầu hạ lang quân đi, đàn cho hay thì sẽ không thiếu phần bạc của ngươi đâu.” Tú bà đương nhiên nhận ra Kính Phong, liền đẩy Nhàn Thoại vào lòng hắn.
Nhàn Thoại ôm tỳ bà hành lễ, sau đó ngồi lên chiếc ghế cao bên cạnh bắt đầu gảy đàn.
Khúc nhạc này là do chính nàng sáng tác dùng để truyền tin tức, nàng sợ Kính Phong nghi ngờ nên đã âm thầm đổi đi vài điệu.
Nào ngờ Kính Phong cũng tinh thông âm luật, còn âm thầm ghi nhớ tất cả vào lòng.
“Nhàn Thoại, ngươi là người cũ trong lâu, sao gảy một khúc nhạc cũng có thể sai sót thế này?” Kính Phong đột nhiên mở mắt, kéo Nhàn Thoại vào lòng.
Cây tỳ bà rơi xuống đất, Nhàn Thoại giơ tay định nhặt nhưng đã bị Kính Phong giẫm dưới lòng bàn chân.
...
Tướng phủ, tiểu dược lư.
Sở Khanh tựa vào sập da hổ, nhìn Nhan Trăn lẩm bẩm một mình:
“Nhan tướng, ngài nhất định phải gượng cho được, tính mạng của tất cả chúng ta đều đặt trên người một mình ngài đấy.”
“Ngày thường lợi hại như thế, sao lại bất cẩn để người ta hạ cổ chứ. Nếu ngài thật sự không tỉnh lại, ta sẽ chạy trốn ngay, mặc kệ sống chết của ngài.”