DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 160

1010 từ

Sở Khanh dần thiếp đi, trong giấc ngủ mơ thấy rất nhiều chuyện hỗn loạn.

Trong mộng, Nhan Trăn đã chết, Lý Huyên giết Nam Hoài, hủy đi phong mật chỉ kia, còn tàn sát cả nhà tướng phủ, ép nàng phải tiến cung.

Sở Khanh sợ đến hồn xiêu phách lạc, nàng không muốn gả cho Lý Huyên nên mặc áo cưới cứ thế chạy mãi chạy mãi, vấp ngã liên tục trên nền tuyết trắng.

Sau đó nàng lại nhìn thấy Nhan Trăn. Hắn túm chặt lấy cánh tay Sở Khanh không cho nàng đi, cùng Lý Huyên một trái một phải giữ chặt lấy nàng.

Lý Huyên nói, nếu Sở Khanh không chịu tiến cung thì sẽ giết chết Nhan Trăn, còn nói muốn cho đứa con trong bụng nàng ra đời sớm để gặp mặt.

Sở Khanh sợ hãi khóc lóc, quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng.

Lý Huyên bóp cổ nàng ép uống rượu độc. Nàng uống xong không bao lâu thì bụng đau quằn quại, đứa trẻ cũng hóa thành một vũng máu loãng.

Sau đó nàng giật mình tỉnh giấc vì sợ hãi.

Tỉnh lại rồi, thấy Nhan Trăn vẫn đang hôn mê, tên gia đinh canh chừng nàng thì tựa vào bên cạnh ngủ gật.

Trong phòng ấm áp dễ chịu, không hề giống trận tuyết lớn bay tán loạn trong mộng.

Sở Khanh tự rót cho mình một chén trà, ngồi bên lò sưởi nhìn về phía khung cửa sổ nơi Quế thúc đã rời đi.

Trên triều đình, Lý Huyên không hề chạm vào Nhan Trăn, cũng không ban thưởng đồ ăn thức uống gì.

Hắn làm thế nào để thần không biết quỷ không hay hạ cổ lên người Nhan Trăn được chứ?

Ánh mắt Sở Khanh đảo qua, thấy Trương y sư đang ngủ say như chết, bên cạnh lò than vẫn còn để miếng thịt hươu nướng ăn dở.

Xem ra lão ta thật sự rất thích món thịt hươu này, ăn không hết cũng không cho nha hoàn dọn đi, còn muốn để bên lò than nướng khô làm đồ ăn vặt.

Sở Khanh nhìn miếng thịt hươu bị nướng xèo xèo ứa mỡ, có chút thèm thuồng.

Tay nàng vừa đưa ra thì sực nhớ tới lời Quế thúc dặn, rằng thịt hươu này có điểm bất thường.

Thịt hươu đâu phải thứ người bình thường có thể ăn nổi. Nhan Trăn thích ăn thịt hươu, Lý Huyên mỗi lần nghe nói Thượng Thực Cục có thịt hươu đều sẽ chọn lấy một ít ban thưởng cho Nhan Trăn và nàng.

Thứ này nếu là đồ trong cung ban tặng, Trương y sư làm sao có tư cách để ăn?

Sở Khanh bước tới, dùng đũa gắp miếng thịt hươu kia lên, ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ phảng phất bên trên, giống như hương liệu nhưng lại không hoàn toàn giống.

Nàng cũng từng ăn thịt hươu vài lần, tuyệt đối không phải mùi vị này.

Đáng tiếc Sở Khanh không có y thuật cao minh như Quế thúc, căn bản không ngửi ra được mùi vị trên miếng thịt này rốt cuộc là thứ gì.

Nàng chỉ mong Quế thúc mau chóng trở về, như vậy mới có thể cởi bỏ được bí ẩn.

Giờ Tý, Sở Khanh đang ngồi bên mép giường gật gù thì đột nhiên nghe thấy tiếng cửa phòng bị ai đó đạp tung ra, mấy bóng người lao vụt vào, xông thẳng về phía nàng.

Là Liên Tâm Nguyệt cùng Thẩm Niệm Từ.

Hai người đằng đằng sát khí, phía sau còn có mấy tên gia đinh theo cùng.

Vừa đến bên giường, họ liền túm lấy Sở Khanh đang còn mơ màng ngái ngủ, lập tức trói chặt nàng lại.

Liên Tâm Nguyệt bóp lấy cổ Sở Khanh, trợn mắt trừng trừng chất vấn: “Phương Tử Tự đã xảy ra chuyện, có phải do người của ngươi làm hay không? Ngươi muốn hại chết nghĩa huynh ta, nên mới phái người nửa đường giết chết vị cổ sư kia đúng không!”

Sở Khanh vừa nãy liên tục gặp ác mộng, trong lòng vốn đã bất an cảm thấy sắp có chuyện chẳng lành, không ngờ lại ứng nghiệm nhanh đến vậy.

Phương Tử Tự bí mật rời đi, người biết chuyện chẳng có mấy ai. Kẻ có thể đoạt mạng cổ sư ngay dưới tay hắn, e rằng võ công tuyệt đối không tầm thường.

“Liên cô nương, mấy ngày nay ta đến cửa lớn còn chưa từng bước ra nửa bước, chuyện này sao có thể liên can đến ta?” Sở Khanh vội vàng biện bạch, chỉ sợ Liên Tâm Nguyệt kích động lại trói nàng lại đánh đập một trận.

Quế thúc không có ở đây, chẳng còn ai che chở cho nàng nữa.

Chuyện này nhẫn được thì phải nhẫn, dẫu không nhẫn được cũng buộc phải tìm cách cắn răng chịu đựng, bởi hiện tại nàng không còn là một thân một mình nữa.

“Ngươi cùng lão già kia đến tướng phủ rõ ràng là muốn hại chết nghĩa huynh ta! Chỉ cần huynh ấy hôn mê bất tỉnh, huyết án của Liên gia quân ta sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối!” Mắt Liên Tâm Nguyệt đỏ ngầu, vừa gầm lên vừa hoa thanh chủy thủ sáng loáng trước mặt Sở Khanh.

Sở Khanh vội vàng né người lùi về sau, tránh cho lưỡi dao sắc bén chạm vào da thịt: “Liên cô nương, ngươi thật sự hiểu lầm rồi. Ta và Quế thúc bị các ngươi nhốt chặt trong phòng, ngày đêm đều có người canh chừng nghiêm ngặt, làm sao có thời gian ra ngoài hành sự?”

Vết thương do Liên Tâm Nguyệt rạch trên cổ lần trước còn chưa lành hẳn, hôm nay nếu lại bị một nhát dao như thế nữa thì quyết chẳng phải vết thương nhẹ.

Thẩm Niệm Từ vòng qua tấm bình phong, tiến tới lật tung chăn trên giường Quế thúc.