Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 161
Sở Khanh không ra tay cản, vả lại cũng chẳng thể ngăn nổi.
Thẩm Niệm Từ thông minh đến bực nào, nàng ta nhất định phải nắm chắc chứng cứ trong tay mới dám xông vào đây.
“Gia đinh Nhan tướng phủ báo với ta rằng Quế thúc đã lén trốn đi, ban đầu ta còn không tin. Bây giờ ngươi giải thích thế nào đây?” Thẩm Niệm Từ chỉ vào chiếc giường trống không, nghiêm giọng chất vấn.
Liên Tâm Nguyệt thấy trên giường không một bóng người, ngỡ rằng Quế thúc đã bỏ trốn thật, liền sấn tới đạp mạnh một cước vào chân Sở Khanh: “Người đâu! Trói ả lại tống vào phòng chứa củi, lát nữa ta sẽ đích thân tra khảo!”
Tính tình nàng ta vốn vô cùng nóng nảy, nhất là khi biết tin Phương Tử Tự bị hành thích, nàng ta càng đinh ninh là do Sở Khanh giở trò, chỉ muốn lập tức giết chết Sở Khanh để hả cơn giận.
Sở Khanh hiểu rõ Quế thúc không có ở đây, bản thân tuyệt đối không thể chọc giận Liên Tâm Nguyệt, bởi nha đầu lỗ mãng này chuyện điên rồ gì cũng dám làm.
Đúng rồi, có thể tìm Thẩm Niệm Từ điều tra.
Nàng và Thẩm Niệm Từ có mối liên hệ không hề nông cạn, Thẩm Niệm Từ tâm cơ thâm trầm, nói không chừng để nàng ta đi tra xét lại có thể tìm ra manh mối chứng cứ.
“Thẩm Niệm Từ, ta có chuyện muốn nói với ngươi.” Sở Khanh bị giải ra đến cửa liền quay đầu cất tiếng gọi Thẩm Niệm Từ.
Liên Tâm Nguyệt lập tức xông tới kéo chặt tay Thẩm Niệm Từ, ngăn cản nàng ta: “Niệm Từ tỷ, kẻ này quỷ kế đa đoan, ngay cả Thánh thượng cũng bị hắn lừa đến xoay mòng mòng, tỷ tuyệt đối đừng để mắc bẫy!”
“Được rồi, ả nói gì ta cũng không nghe đâu. Miễn là chuyện bất lợi cho muội và tướng gia, nửa chữ ta cũng chẳng lọt tai.” Thẩm Niệm Từ vỗ về cảm xúc của Liên Tâm Nguyệt, song trong lòng lại dự tính tự mình đi gặp Sở Khanh một chuyến.
Thẩm Niệm Từ áp giải Sở Khanh, phân phó gia đinh trói chặt nàng rồi lại giam vào gian phòng chứa củi như lần trước.
Tâm Nguyệt đắc ý cười lạnh, nóng lòng lôi ngay chiếc roi da lần trước ra.
Một bên đặt sẵn ớt bột, một bên bày nước muối đặc, lại còn có cả bàn ủi nung đỏ cùng ván kẹp ngón tay và đủ loại hình cụ tàn khốc.
Tất cả những thứ này đều là thứ nàng ta chuẩn bị để dùng thử trên người Sở Khanh.
Sở Khanh nhìn thấy mà lạnh cả sống lưng, vội cất tiếng gọi Tâm Nguyệt: “Ngươi ra ngoài trước đi, ta có chuyện hệ trọng muốn nói với cô nương nhà ngươi.”
Lâm Nguyệt vẫn đứng im bất động.
Thẩm Niệm Từ khẽ gật đầu với ả: “Ra ngoài đi, canh chừng cho cẩn thận, không được để bất kỳ ai tới nghe lén.”
“Hiện tại mọi việc trong tướng phủ đều do ngươi quản lý, ta hỏi ngươi, chỗ thịt hươu tối nay Trương y sư ăn là từ đâu ra?”
Thẩm Niệm Từ căn bản không hề nghĩ tới chuyện miếng thịt, ả biết Sở Khanh vốn thích ăn ngon, hỏi như vậy nhất định là có ý đồ khác: “Ngươi không lo cho sống chết của mình, còn đi hỏi mấy miếng thịt đó, không muốn sống nữa sao?”
“Thẩm Niệm Từ, nếu ngươi còn muốn Nhan tướng sống sót thì mau ngoan ngoãn nghe ta mà đi điều tra đi! Nhan tướng ngất xỉu có lẽ có liên quan đến chỗ thịt hươu này đấy.”
“Ngươi coi ta là kẻ ngốc chắc? Tướng gia là sau khi uống rượu mới trúng cổ, có liên quan gì đến thịt hươu?” Thẩm Niệm Từ quát lên một tiếng, gạt phắt suy đoán của Sở Khanh.
Thịt hươu là do trong cung ban thưởng, đã ăn mấy ngày liền rồi, làm sao có thể không ổn được.
Sở Khanh thấy ả không tin, sốt ruột giậm chân: “Rượu nhất định không có gì bất ổn, chỗ thịt hươu này là do Thánh Thượng ban cho, ngươi mau đi tra xét nhà bếp phía sau xem, hỏi thử xem hai ngày trước khi Nhan tướng ngất xỉu có từng ăn thịt hươu hay không! Có lẽ ngài ấy trúng cổ không phải vì rượu đâu!”
“Ta dựa vào đâu mà phải tin lời ngươi? Ngươi quỷ kế đa đoan, ai biết được có phải ngươi đang cố kéo dài thời gian để đợi Quế thúc trở về hay không!” Thẩm Niệm Từ nửa tin nửa ngờ, ả đứng chôn chân tại chỗ, không muốn bị Sở Khanh dắt mũi.
“Ngươi muốn cứu mạng ngài ấy thì mau đi tra xét đi!”
Thẩm Niệm Từ nghe đến mất kiên nhẫn, cho rằng Sở Khanh bụng dạ khó lường: “Ta đương nhiên sẽ đi tra, nhưng ta nói cho ngươi biết, mạng của ngươi đã buộc chặt cùng một chỗ với Nhan tướng rồi. Nếu ngài ấy có mệnh hệ gì, ngươi cũng đừng mong sống sót. Ngươi phái lão già kia ra ngoài là để tìm viện binh chứ gì? Thánh Thượng một khi đã đồng ý cho ngươi vào tướng phủ thì sống chết của ngươi e là ngài ấy cũng chẳng buồn đoái hoài đâu.”
“Bất kể ngươi có tin hay không, có một chuyện ta phải nói cho ngươi biết. Vị ở trong cung kia biết Nhan tướng thích ăn thịt hươu, cho nên rất có thể đã động tay chân vào chỗ thịt hươu đó.”
“Sở Khanh, ngươi bây giờ vì muốn tự bảo vệ mình mà không tiếc đổ hết mọi tội danh lên đầu người khác. Ta đi theo bên cạnh Thánh Thượng bao nhiêu năm nay, ngài ấy tuy kiêng dè Nhan tướng nhưng trước giờ luôn tìm mọi cách lôi kéo quan hệ với Nhan tướng, ngài ấy chưa từng có ý định giết Nhan tướng bao giờ!”