Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 163
Những kẻ này đều là người mới đổi, nhờ vào quan hệ với Lâm Nguyệt mới được sắp xếp vào đây, đương nhiên rất sợ bị đuổi ra ngoài.
Lâm Nguyệt đưa mắt ra hiệu với bọn họ, lúc này mới có người dám nói thật.
“Thẩm cô nương, nô tỳ biết.”
Thẩm Niệm Từ chỉ vào người đó: “Được, ngươi nói đi. Nếu manh mối có ích sẽ có thưởng, ngoài ra còn thăng ngươi lên làm đại nha hoàn, tiền tiêu vặt mỗi tháng tăng thêm năm lượng bạc.”
Chiêu này của Thẩm Niệm Từ vô cùng hiệu nghiệm, bọn người hầu thi nhau bẩm báo, từ khẩu phần ăn uống cho tới chuyện thức đêm đi tiểu, ngay cả một câu Nhan Trăn từng nói qua bọn họ cũng nhớ rõ mồn một.
“Thẩm cô nương, tướng gia thích nhất là thịt hươu nướng và canh gân hươu. Trong phủ thường xuyên có thịt hươu ngự ban từ trong cung đưa tới, một ngày trước khi ngất xỉu, Nhan tướng vẫn còn ăn món này và khen không dứt lời, lúc đó có nha hoàn thử thức ăn trước nhưng cũng không xảy ra chuyện gì.”
Thịt hươu quả nhiên là đồ ngự ban, Thẩm Niệm Từ nhớ tới lời Sở Khanh nói liền vội vàng hỏi tiếp: “Thịt hươu này có còn thừa lại không?”
“Chỉ còn lại một chút. Nữ đầu bếp nói tướng gia ngất xỉu không ăn được, sợ để lâu mất tươi nên buổi tối đã nấu hết. Ngài cùng Liên cô nương không muốn dùng, liền đem đưa cho Trương y sư.”
“Vậy có thức ăn thừa mang trả về không?”
Người kia lại đáp: “Cô nương cũng biết rồi đấy, cơm thừa canh cặn chỉ cần mang trả về là lập tức bị bọn nha hoàn chia nhau ăn sạch... Huống hồ là thứ quý giá như thịt hươu, khẳng định một mẩu thịt vụn cũng không còn sót lại.”
Đúng lúc này, có một tiểu nha hoàn rụt rè giơ tay bước ra.
Thẩm Niệm Từ tiến lại gần: “Ngươi muốn nói gì?”
Nha hoàn nắm chặt chiếc khăn tay, bên trong bọc một miếng thịt hươu nướng.
“Cô nương, đây là lúc nữ đầu bếp xào thức ăn sơ ý làm rơi xuống đất nên thưởng cho nô tỳ. Nô tỳ chưa từng được ăn bao giờ nên vẫn luôn cẩn thận giấu đi.”
Thẩm Niệm Từ nhận lấy miếng thịt, lập tức sai Lâm Nguyệt ban thưởng cho nàng ta.
Có được miếng thịt này là có thể đi tìm Liên Tâm Nguyệt rồi.
Trước khi rời đi, Thẩm Niệm Từ lại dặn dò Lâm Nguyệt lần nữa: “Lâm Nguyệt, nếu lần sau còn để xảy ra chuyện như thế này, đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.”
Lâm Nguyệt vội vàng gật đầu, sợ đến đỏ hoe cả mắt.
Thẩm Niệm Từ một mình cầm miếng thịt đi tới dược lư tìm Liên Tâm Nguyệt. Lúc bước vào cửa, nàng ta thấy Trương y sư đang ngủ say như chết, tiếng ngáy vang trời.
Liên Tâm Nguyệt đang sốt ruột đi đi lại lại trước giường nghĩ cách. Thấy Thẩm Niệm Từ vào cửa, nàng vội chạy tới đón.
“Sao rồi?”
Thẩm Niệm Từ chỉ vào Trương y sư, tiện tay cầm lấy chén trà nguội ngắt trên bàn bên cạnh hắt thẳng vào mặt ông ta.
“Ta tra ra được chút đồ vật, ngươi cũng tới xem thử đi.” Thẩm Niệm Từ vừa nói vừa đưa bọc khăn chứa miếng thịt cho Trương y sư.
“Đa tạ Thẩm cô nương ban thưởng.” Trương y sư ngủ đến mê man, vừa mở mắt thấy một miếng thịt đưa tới liền tiện tay nhận lấy định nhét vào miệng.
Thẩm Niệm Từ rụt tay lại, suýt chút nữa đá cho ông ta một phát: “Ta bảo ngươi xem thử miếng thịt này có chỗ nào không ổn không! Ta nghi ngờ tướng gia bị trúng cổ độc là do bị người ta hạ độc vào thức ăn, món thịt hươu này ngài ấy thường xuyên dùng.”
Trương y sư sực nhớ bữa tối mình cũng vừa ăn vài miếng thịt hươu, trong lòng lo lắng không thôi.
Ông ta nhìn về phía lò than, phát hiện thịt nướng đều đã hết sạch, chẳng biết đã bị ai ăn mất.
Trương y sư cầm miếng thịt mà lúng túng: “Thẩm cô nương, thịt đó ta cũng đã ăn, có thấy xảy ra chuyện gì đâu, ngài không phải là đang nghi ngờ trong thịt có cổ độc đấy chứ?”
Liên Tâm Nguyệt im lặng lắng nghe, hồi tưởng lại những chuyện xảy ra mấy ngày qua, dường như Nhan Trăn gần đây quả thật đã ăn thịt hươu rất nhiều lần.
Thịt hươu là do trong cung ngự ban.
Kẻ muốn giết nghĩa huynh xem ra đúng là Lý Huyên, vậy thì chuyện của Liên gia quân chắc chắn cũng là chủ ý của người nọ.
“Niệm Từ tỷ, tỷ đưa miếng thịt cho muội xem thử.” Liên Tâm Nguyệt nhận lấy miếng thịt, chăm chú quan sát hết lần này đến lần khác.
Mùi vị của miếng thịt có chút là lạ, nhưng so với thịt ăn bình thường thì cũng chẳng khác biệt là bao.
“Muội không ngửi ra được mùi vị gì khác thường cả. Niệm Từ tỷ, tỷ nghe ai nói trong thịt hươu có cổ độc vậy?”
“Là tự ta tra ra được.” Thẩm Niệm Từ theo bản năng giấu đi chuyện của Sở Khanh, nhận là do bản thân tự tra ra.
Liên Tâm Nguyệt lập tức đón lấy lát thịt, kề sát mũi hít sâu một hơi: “Sao muội chẳng ngửi thấy mùi gì khác thường cả?”
“Trước kia ta từng nghe người ta nói, xác cổ trùng đã chết nhưng độc tính không hề giảm bớt, nghiền nát trộn lẫn vào hương liệu thì mùi hương liệu sẽ lấn át mùi tanh của cổ trùng. Người bình thường căn bản không ngửi ra được, ngược lại còn làm tăng thêm vị thơm ngon của thịt nướng.”