Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 164
Thẩm Niệm Từ dứt lời liền đưa miếng thịt cho Trương y sư bảo ông ta ngửi thử.
Miếng thịt này với thịt Trương y sư ăn hồi tối vốn là cùng một nồi xào ra, mùi vị đương nhiên giống hệt nhau.
Mùi cổ trùng gì đó ông ta hoàn toàn không ngửi thấy, bản thân ăn vào cơ thể cũng chẳng có gì dị thường, sao lại bảo là có lẫn cổ độc được chứ.
Ông ta lén nhìn Thẩm Niệm Từ, cảm thấy nàng ta đang nói hươu nói vượn.
Thịt hươu chính là đồ ngự ban, sao có thể không ổn được.
Huống hồ thức ăn trong phủ mỗi lần nấu xong đều có người thử độc, tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất.
Không chỉ Trương y sư nghĩ như vậy, ngay cả Liên Tâm Nguyệt cũng nghĩ thế.
Trương y sư nhắc nhở hai người bọn họ, thịt là do trong cung ban thưởng, đã ăn suốt ba ngày rồi, không thể nào là do thịt không ổn.
Liên Tâm Nguyệt nghe xong cũng cảm thấy Trương y sư nói không sai.
“Niệm Từ tỷ, thịt chắc không có gì bất ổn đâu, trong phủ đâu phải chỉ có một mình Trương y sư ăn. Huống hồ, cho dù tra ra được trong thịt có cổ độc thì đã sao, người nọ cũng đâu có chịu cứu nghĩa huynh của muội. Muội đã phái người đến Miêu Cương rồi, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có hồi âm.”
Liên Tâm Nguyệt đỡ Thẩm Niệm Từ ngồi xuống, biết nàng ta vì chuyện này mà bôn ba vất vả, mấy ngày nay chưa từng được một giấc ngủ ngon.
Cái gì mà trong thịt hươu có cổ độc, chắc chắn là do ngày nghĩ nhiều sinh mộng mị mà thôi.
Người trong phủ có mấy kẻ cùng ăn thịt hươu kia mà chẳng hề hấn gì.
Nói không chừng chỗ bất ổn lại nằm ở chỗ rượu cũng nên.
Thẩm Niệm Từ thở dài, cũng không dám gửi gắm quá nhiều hy vọng vào Miêu Cương, từ Tây Kinh đến Miêu Cương đường sá xa xôi muôn trùng, sợ rằng giữa đường sinh biến.
“Tâm Nguyệt, nếu đã tra ra tướng gia hôn mê là do trúng cổ độc, ngày mai chúng ta hãy dán cáo thị treo thưởng ra ngoài. Nếu có ai giải được cổ độc đến nhận bảng là tốt nhất, còn nếu không ai nhận, ta sẽ hồi cung một chuyến.”
Liên Tâm Nguyệt kéo chặt cánh tay nàng ta, không cho nàng ta hành động theo cảm tính: “Niệm Từ tỷ, tỷ bình tĩnh lại đã. Vì chúng ta mà tỷ đã phản bội lại vị kia rồi, lúc này nếu lại xảy ra chuyện gì bất trắc, đợi nghĩa huynh tỉnh lại muội biết ăn nói làm sao với huynh ấy?”
“Ta không sao, Thái Y Thự có rất nhiều nhân tài, nói không chừng sẽ có cách giải quyết.” Thẩm Niệm Từ sợ Nhan Trăn thật sự xảy ra chuyện nên đã hạ quyết tâm muốn vào cung hỏi cho ra lẽ.
Liên Tâm Nguyệt trong lòng cảm động vô cùng, không ngờ Thẩm Niệm Từ lại đối xử tốt với nghĩa huynh của mình đến thế, ngay cả tính mạng cũng chẳng màng.
Cáo thị do Thẩm Niệm Từ chấp bút, tiền thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Liên Tâm Nguyệt lập tức dẫn người đi dán.
Trước cổng tướng phủ.
Nàng lại dùng giấy trắng tự tay viết thêm một tờ cáo thị dán lên, nếu ai có thể cung cấp manh mối về Quế thúc sẽ được thưởng một trăm lượng vàng.
Quế thúc đã rời đi suốt một đêm, ai mà biết có phải lão trở về cung mật báo hay không.
Nếu thật sự là về cung thì chứng tỏ chuyện này tuyệt đối không thoát khỏi can hệ với Sở Khanh, quay đầu lại nàng sẽ bắt Sở Khanh làm con tin ngay.
Tờ cáo thị này vừa dán ra ngoài chưa được bao lâu thì người đến đưa tin tức trong phủ đã lũ lượt kéo tới, hết đợt này đến đợt khác.
Trong đó, tin tức liên quan đến Quế thúc đã hoàn toàn chọc giận Liên Tâm Nguyệt.
Nàng mang theo tin tức lập tức đi tìm Sở Khanh.
Đến bên ngoài phòng chứa củi, nhìn thấy Sở Khanh đang cầm rìu lười biếng, cơn giận trong lòng nàng bốc lên ngùn ngụt.
“Người đâu, chết hết cả rồi sao? Nghe không hiểu lời bổn cô nương căn dặn à? Tên Sở Khanh này là kẻ thù của ta, mau giao thêm việc cho hắn làm!” Liên Tâm Nguyệt còn chưa bước vào sân đã lớn tiếng quát tháo.
Người trông giữ Sở Khanh là Lâm Nguyệt cùng một tên sai vặt làm việc vặt.
Lâm Nguyệt chê nơi này lạnh lẽo, phân công xong việc liền đi tìm Thẩm Niệm Từ, còn tên tiểu đồng kia cũng không muốn chịu rét ở đây nên đã trốn sang nhà bếp phụ việc.
Không có ai trông chừng, Sở Khanh đương nhiên sẽ lười biếng.
Bận rộn suốt một canh giờ mà bổ chưa nổi mười thanh củi, nàng đang định tìm người giúp thì thấy Liên Tâm Nguyệt hùng hổ đến tìm mình tính sổ.
“Sở Khanh, Quế công công đã rời khỏi Tây Kinh rồi, lão vứt bỏ ngươi lại mà một mình chạy trốn rồi!” Liên Tâm Nguyệt cau mày chờ xem phản ứng của Sở Khanh, “Ta khuyên ngươi hãy thành thật khai ra thuốc giải ở đâu, bằng không thì chuẩn bị ăn đòn đi!”
Sở Khanh nghe thấy những tin tức đó, trong lòng không hề bất ngờ: “Bất kể Quế thúc làm gì ta đều ủng hộ, ông ấy không nợ nần gì ta, không cần thiết phải vì ta mà vào sinh ra tử.”
“Cho nên rốt cuộc các ngươi căn bản không có cách nào cứu nghĩa huynh của ta, hai kẻ lừa đảo!” Liên Tâm Nguyệt xé toạc tờ cáo thị, chỉ thẳng vào mặt Sở Khanh mắng xối xả.