DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 166

1001 từ

Nàng chỉ mong sao Nhan Trăn có thể mau chóng tỉnh lại.

Hoặc giả Quế thúc quay lại cứu nàng, đại thù chưa trả, nàng ngay cả chết cũng không cam lòng.

Đêm mùa đông lạnh giá nhất trần đời, nếu không nhờ có chiếc chăn gấm của Liên Tâm Nguyệt đưa cho, có lẽ nàng đã bị chết cóng rồi.

Đến tướng phủ mấy ngày nay, Sở Khanh lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, chỉ có đêm nay mới có thể chợp mắt được một giấc an ổn.

Mùi ẩm mốc trên chăn khiến nàng nhớ lại thuở ấu thơ.

Khi ấy vì nhà cửa cũ nát, trong nhà lại chẳng có tiền tu sửa nên căn phòng ở luôn bị dột mỗi khi trời mưa. Mùa hè còn đỡ, gió lùa qua khe hở còn tính là mát mẻ.

Thế nhưng mùa đông thì không xong, những lỗ hổng đó sẽ khiến gió lạnh thấu xương lùa thẳng vào trong.

Đang ngủ mơ màng, trong phòng dường như có người bước vào, đắp lên người nàng một chiếc áo khoác thật dày.

Tấm áo vô cùng ấm áp, khác hẳn với mùi ẩm mốc trên chăn.

Thật tốt quá, hóa ra vẫn còn có người quan tâm đến nàng.

Sở Khanh nghĩ vậy, giấc ngủ lại càng thêm an tĩnh.

Nàng nằm mộng thấy phụ thân và mẫu thân, khóc lóc giành giật đồ ăn với đám ăn mày.

Về sau, chẳng biết từ đâu có một bàn tay thò tới, giật phăng chiếc chăn đệm của nàng ra.

Nàng ngỡ là đang ở trong mộng, liền tóm lấy bàn tay người nọ mà cắn mạnh một cái.

“Câm miệng!” Bên tai vang lên một tiếng quát tháo the thé của nữ tử.

“Ai đó?” Sở Khanh giật mình ngồi bật dậy, giơ bàn tay đang nắm trong tay ra.

Nàng phát hiện trước mặt xuất hiện một bóng đen lù lù, căn bản không nhìn rõ mặt mũi.

Hóa ra là mộng à, nàng còn tưởng thật sự gặp phải kẻ ăn mày nào đó.

Bóng đen thong thả ngồi xuống trước mặt nàng, còn tức tối giật lấy chăn của Sở Khanh, ném thẳng xuống đất để trả thù việc Sở Khanh cắn vào ngón tay nàng ta.

“Tên trộm to gan, nơi này là tướng phủ mà ngươi cũng dám hành hung sao!” Sở Khanh ra đòn phủ đầu, vội vàng nhặt chiếc chăn lên.

Trời đất rét buốt, hơi ấm đột ngột biến mất sạch trơn.

Nàng hận chết nữ nhân xốc chăn của mình, còn tưởng là tỳ nữ to gan nào đó.

“Sở Khanh! Móng tay của ngươi cào trúng ta rồi!” Liên Tâm Nguyệt không vờ vịt được nữa, liền đá một phát vào người Sở Khanh.

Cũng may Sở Khanh ngồi xa nên không bị đá trúng chỗ hiểm.

Phòng chứa củi không có nến, Sở Khanh nhìn người rất mơ hồ, chỉ có thể dựa vào giọng nói mà nhận ra nữ nhân này chính là Liên Tâm Nguyệt.

Nửa đêm nửa hôm, Liên Tâm Nguyệt chạy tới giường của nàng làm cái gì chứ?

“Liên cô nương, sao ngươi lại tới đây?” Sở Khanh miễn cưỡng đứng dậy, quấn chăn bọc kín lấy người mình.

“Tướng gia còn chưa tỉnh, còn ngươi thì ngủ say như lợn chết vậy. Sở Khanh, tính mạng của ngươi sắp không giữ nổi rồi mà vẫn ngủ ngon lành thế à?” Liên Tâm Nguyệt rời khỏi giường, đứng trên mặt đất bên cạnh mắng xối xả.

Vốn dĩ nàng đến tìm Sở Khanh là vì chuyện khác, tình cờ nghe thấy Sở Khanh đang gặp ác mộng, miệng lẩm bẩm không ngừng nên mới cúi người ghé sát tai nghe lén.

Kết quả Sở Khanh tưởng là trộm cướp, dứt khoát kéo nàng ngã đè lên giường, làm Liên Tâm Nguyệt sợ hết cả hồn vía.

Sở Khanh biết Liên Tâm Nguyệt sẽ không vô duyên vô cớ đến tìm mình, liền vội hỏi: “Là Quế thúc đã về hay là Phương Tử Tự đã về rồi?”

“Mau dậy đi, Quế công công đã trở lại rồi.” Liên Tâm Nguyệt đi sang bên cạnh thắp một ngọn nến, chậm rãi xoay người chờ Sở Khanh.

Sở Khanh chỉ có một chiếc áo choàng mỏng, vội vàng tròng vào người, nhưng xiêm y quá mỏng manh nên đi trên đường cứ liên tục hắt xì hơi.

Liên Tâm Nguyệt bèn cởi chiếc áo khoác trên người mình trùm lên cho nàng, sợ nàng thật sự bị chết cóng.

“Sở Khanh, ta không cho hạ nhân đánh ngươi một roi nào, lại còn đưa cho ngươi chăn đệm mới, tới đó ngươi đừng có nói năng lung tung đấy.” Liên Tâm Nguyệt ngoái đầu nhìn Sở Khanh, dùng ánh mắt cảnh cáo nàng.

Quế thúc có chút bản lĩnh, nếu như vì bị Sở Khanh xúi giục mà không chịu cứu Nhan Trăn thì nàng tuyệt đối sẽ không tha cho nàng ta!

“Đương nhiên rồi, chiếc áo khoác trên người ta cũng là do ngươi cho ta mượn. Không có thứ này chắc ta đã sớm chết cóng rồi, đa tạ Liên cô nương, Liên cô nương quả là người tốt nhất trong phủ.” Sở Khanh vừa nói vừa cởi áo khoác trả lại, chu đáo khoác lên vai Liên Tâm Nguyệt.

Nàng chắp tay nói lời cảm tạ Liên Tâm Nguyệt, cho nàng ta đủ thể diện.

Giọng điệu của Liên Tâm Nguyệt dịu xuống đôi chút: “Đại nam nhân từ đâu ra mà kiều khí thế không biết, ngươi nhìn con sông bên ngoài thành kìa, giữa mùa đông giá rét vẫn có người bơi lội dưới sông đấy, ngươi bây giờ nên đến đó mà học hỏi chút kinh nghiệm đi.”

Sở Khanh nghĩ đến chính sự quan trọng, nàng đang sốt ruột muốn đi gặp Quế thúc nên chẳng rảnh đâu mà đấu võ mồm với Liên Tâm Nguyệt.