Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 167
Liên Tâm Nguyệt đi trước mặt nàng, ngửi thấy trên áo khoác vương lại một mùi hương khác lạ, không thuộc về nàng, mà cũng chẳng giống mùi hôi hám của đám nam nhân tầm thường.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng lại đưa chiếc áo khoác trùm lên người Sở Khanh.
“Liên cô nương, đây là ý gì?”
“Thứ này dính mùi của ngươi rồi, ta không cần nữa, coi như thưởng cho ngươi đấy.” Liên Tâm Nguyệt dứt lời liền rảo bước đi nhanh về phía trước.
Sở Khanh vội vàng rảo bước đuổi theo, cùng Liên Tâm Nguyệt bước vào dược lư.
Quế thúc trở về từ Thiên Hương Lâu, trông như gầy rộc đi một vòng.
“Đại nhân...” Lão thấy Sở Khanh ăn mặc chỉnh tề, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần người không sao là tốt rồi.
Sở Khanh vỗ nhẹ vào vai lão: “Quế thúc, người vất vả rồi.”
Thẩm Niệm Từ ho khan một tiếng, ánh mắt lướt qua gương mặt của bọn họ: “Bây giờ người đã đông đủ cả rồi, chúng ta cùng bàn bạc xem nên cứu người thế nào đi.”
Quế thúc lên tiếng trước: “Ý của Thánh thượng là muốn Liên cô nương tiến cung để đổi lấy thuốc giải.”
Quế thúc tối nay rời khỏi Thiên Hương Lâu, vốn định quay trở về tướng phủ, nhưng kết quả lại bị người khác bám đuôi. Lão còn tưởng là Nam Hoài nên đã cố ý dẫn dụ kẻ đó chạy ra ngoài thành.
Về sau mới phát hiện người nọ chính là Kính Phong.
Kính Phong nói rõ ý đồ đến đây, chuyển đạt ý nguyện của Lý Huyên: muốn Nhan Trăn tỉnh lại thì phải đưa Liên Tâm Nguyệt vào cung.
Liên Tâm Nguyệt nghe xong liền cười lạnh.
Chuyện xảy ra với nhà nàng, cho dù do Sở Khanh ra tay, thì kẻ giật dây phía sau chắc chắn vẫn là Lý Huyên.
Nếu đã muốn nàng tiến cung thì nàng đi. Có ở gần kẻ thù mới dễ bề báo thù, nàng khổ công nghiên cứu độc thuật suốt ba năm nay, chẳng phải chính là để dùng độc hạ sát kẻ thù hay sao?
“Ta đồng ý vào cung, nhưng phải đưa giải dược tới trước. Đợi nghĩa huynh của ta tỉnh lại, ta mới thực hiện lời hứa.” Liên Tâm Nguyệt nhìn Sở Khanh, viền mắt đỏ hoe.
Chốn lồng son ngục tù đó nàng đương nhiên chẳng muốn bước vào, nhưng vì cứu Nhan Trăn, nàng không còn lựa chọn nào khác.
Liên Tâm Nguyệt bảo Quế thúc ra ngoài truyền tin tức, còn bản thân bước tới trước giường Nhan Trăn: “Nghĩa huynh, chỉ cần có thể cứu huynh, bảo muội làm gì muội cũng cam lòng. Muội sẽ ở trong cung chờ huynh đến đón muội trở về.”
Sở Khanh nhìn mà mắt cũng đỏ lên, Liên Tâm Nguyệt có thể hy sinh đến mức này khiến nàng vô cùng khâm phục.
Không ngờ họ không phải huynh muội ruột thịt mà tình cảm lại sâu đậm đến thế.
Quế thúc không muốn vào cung, việc đi cầu thuốc đành giao cho Thẩm Niệm Từ.
Đến buổi chiều, Thẩm Niệm Từ quay về, mang theo một viên giải dược toàn thân trắng muốt như ngọc.
Thứ dược này do Miêu Vương tiến cống, được hợp chế từ hàng trăm loại thảo dược quý, có thể giải trừ trăm loại độc, đặc biệt là cổ độc.
Liên Tâm Nguyệt giật lấy viên thuốc mang đi xem xét.
Nàng bây giờ chẳng tin lời ai, bèn cạo một ít bột phấn trên viên thuốc xem xét kỹ lưỡng, sau khi xác nhận không có độc mới đút cho hắn uống.
Thuốc vừa vào miệng liền tan, việc cho uống thuốc không tốn bao nhiêu thời gian.
Kế tiếp chỉ còn việc mỏi mắt ngóng trông, chờ đợi Nhan Trăn tỉnh lại.
“Nghĩa huynh, đợi huynh tỉnh lại, muội sẽ phải vào cung rồi.”
Nhân lúc này, Liên Tâm Nguyệt có lời muốn nói với Sở Khanh.
Sở Khanh bước theo sang, tiện tay kéo lại vạt áo trễ trên vai nàng lên.
“Sở Khanh, trước kia ta có thành kiến với ngươi, nghĩ ngươi là kẻ tội ác tày trời, sau này ta mới nghĩ thông suốt. Con người sống trên đời chẳng phải chỉ cầu một chữ sảng khoái thôi sao? Bất kể là ai ở bên cạnh huynh ấy, hầu hạ huynh ấy, đối với ta đều không quan trọng, miễn là thật lòng đối đãi với huynh ấy.”
Sở Khanh vốn định nói cho nàng biết thân phận thật sự của mình, nhưng nghĩ đến mối quan hệ thân thiết giữa Thẩm Niệm Từ và Liên Tâm Nguyệt, nàng lại nén nhịn không nói.
Nếu nói ra, chẳng biết sau này còn bị trả thù đến mức nào.
Viên thuốc kia quả nhiên hữu hiệu, chẳng bao lâu sau Nhan Trăn đã nôn ra một ngụm máu đen, sau đó từ từ tỉnh lại.
Sở Khanh là người đầu tiên phát hiện Nhan Trăn tỉnh lại, thấy hắn nôn ra máu đen liền vội vàng bước tới.
Quế thúc từng nói cổ độc sẽ để lại di chứng cho người bệnh, chẳng rõ Nhan Trăn sẽ ra sao.
Liên Tâm Nguyệt cuống quýt gạt nàng ra một bên, lảo đảo nhào đến bên đầu giường.
Lúc này là thời khắc huynh muội họ hàn huyên tâm sự, kẻ ngoài cuộc như Sở Khanh dĩ nhiên không thể chen vào.
Quế thúc kéo tay nàng: “Người ta đã tỉnh rồi, sao tay ngươi lại lạnh ngắt thế này?”
Ông cứ ngỡ Sở Khanh bị lạnh nên kéo nàng lại cạnh lò than.
Nhan Trăn vừa mới tỉnh lại, suýt chút nữa lại bị lay cho choáng váng.
Liên Tâm Nguyệt nắm chặt tay hắn khóc không ngừng. Mong mỏi suốt mấy ngày trời, nàng cứ ngỡ thực sự không cứu nổi hắn nữa.