DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 171

1003 từ

Thẩm Niệm Từ không ngờ đây lại là một đạo thánh chỉ tứ hôn, trong lòng mừng rỡ khôn xiết, đắc ý liếc nhìn Sở Khanh.

Sắc mặt Sở Khanh trở nên phức tạp, nàng sao lại không hiểu, Lý Huyên làm vậy là đang xoa dịu mối quan hệ với Thẩm Niệm Từ.

Một là để cảnh cáo Nhan Trăn không được làm càn, nếu không sẽ lập tức tứ hôn.

Hai là để lôi kéo lòng dạ Thẩm Niệm Từ, khiến nàng ta không thể phản bội, tùy thời báo cáo tin tức về cung.

Thẩm Niệm Từ mở thánh chỉ ra xem, thấy bên trên viết: Thượng Nghi Cục nữ quan Thẩm tư ngôn, đoan trang hiền thục, tài mạo xuất chúng, đối với Thừa tướng Nhan Trăn ái mộ đã lâu, nay đặc biệt tứ hôn cho Thừa tướng Nhan Trăn anh dũng thiện chiến, công lao hiển hách của triều ta...

Thẩm Niệm Từ mừng như điên quỳ rạp xuống đất: “Thần định khắc cốt ghi tâm, muôn vàn cảm tạ ơn trời.”

Sở Khanh nhìn về phía giường, thấy Nhan Trăn chẳng hề có chút phản ứng nào.

Hắn chắc chắn đã nghe thấy toàn bộ nhưng lại vờ ngất để đối phó, Kính Phong ắt hẳn cũng đã đoán ra.

Hành động này của Nhan Trăn e rằng sẽ chọc giận Lý Huyên, đối nghịch như thế thì người chịu khổ cuối cùng vẫn là bản thân hắn mà thôi.

Lát nữa tiễn Kính Phong ra về, nàng phải dò hỏi thánh ý xem sao.

Đã bắt Liên Tâm Nguyệt vào cung, nay lại tứ hôn, rốt cuộc là có ý đồ gì?

Nhan Trăn nằm lì không dậy, Kính Phong không có cách nào tuyên đọc thánh chỉ, đành trực tiếp giao thánh chỉ cho Thẩm Niệm Từ.

Đối với đạo thánh chỉ tứ hôn này, người duy nhất trong phòng cảm thấy phấn khởi chỉ có Liên Tâm Nguyệt.

Nàng đã sớm mong Thẩm Niệm Từ gả cho nghĩa huynh để làm tẩu tẩu của mình, như vậy thì không cần lo lắng sau khi mình rời đi sẽ không có ai chăm sóc cho nghĩa huynh nữa.

Từ khi Sở Khanh bước chân vào phủ, Liên Tâm Nguyệt chưa có ngày nào không nơm nớp lo sợ, sợ Sở Khanh là một con hồ ly đực, mê hoặc nghĩa huynh của nàng đến mức đầu óc quay cuồng.

Vì phong thánh chỉ tứ hôn này mà sự căm ghét nàng dành cho Lý Huyên cũng giảm bớt đi một phần.

“Kính Phong công công, thánh chỉ đã giao, để ta tiễn ngài ra khỏi phủ.” Sở Khanh nhìn thấu Nhan Trăn đang giả vờ, nóng lòng muốn đưa Kính Phong ra ngoài, tiện thể dò la thêm chuyện về giải dược.

Kính Phong mỉm cười bước đến bên giường, nhìn về phía cổ tay đang lộ ra ngoài của Nhan Trăn: “Không vội, ta cũng hiểu chút y thuật, giúp Nhan tướng bắt mạch xong rồi đi cũng chưa muộn.”

Mọi người trong phòng thần sắc khác nhau, ai nấy đều lo lắng Nhan Trăn sẽ bị vạch trần.

Sở Khanh vừa định lên tiếng ngăn cản thì thấy Liên Tâm Nguyệt đã chạy vội tới, kéo Kính Phong sang một bên: “Công công, ngài trăm công nghìn việc, không cần phải bận tâm lo lắng cho nghĩa huynh của ta đâu. Huynh ấy chỉ là mệt mỏi muốn ngủ một lát thôi, chúng ta đừng làm phiền huynh ấy.”

Sở Khanh biết Kính Phong am hiểu y thuật, đây là định bắt mạch cho Nhan Trăn. Nhan Trăn xưa nay làm càn quen thói, cho dù có nhìn ra hắn giả vờ hôn mê thì cũng chẳng ai dám làm gì hắn.

Kính Phong nhìn quanh một lượt, hết người này đến người khác nhất quyết ngăn cản, nếu hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đúng là kẻ ngốc.

Nhưng hắn phụng hoàng mệnh mà đến, mạch này nhất định phải bắt.

“Vẫn nên xem giúp Nhan tướng một chút, bằng không quay về ta khó lòng phục mệnh.” Kính Phong vừa dứt lời liền đột ngột ra tay, nắm chặt lấy cổ tay Nhan Trăn.

Đừng nói Nhan Trăn không ngờ tới việc bị bắt quả tang, ngay cả Sở Khanh cũng nhìn đến hoa mắt, chẳng rõ hắn đã ra tay từ lúc nào.

Lại qua một hồi lâu, Kính Phong thu tay lại rồi đứng dậy: “Nhan tướng đã không còn gì đáng ngại, chắc chẳng bao lâu nữa người sẽ tỉnh lại thôi, các vị không cần quá lo lắng.” Kính Phong nói xong liền quay đầu nhìn Liên Tâm Nguyệt, nhắc nhở nàng đã đến lúc phải đi cùng mình.

Liên Tâm Nguyệt vẫn còn lưu luyến Nhan Trăn, đánh bạo muốn tranh thủ thêm thời gian: “Công công, ta đã nói rồi, phải đợi nghĩa huynh tỉnh lại ta mới có thể vào cung.”

“Liên cô nương chớ vội, Thánh Thượng có lệnh, nếu Nhan tướng vẫn chưa tỉnh lại thì cứ để ta ở lại tướng phủ, sợ rằng bọn lang băm chẩn trị không chu toàn.”

Sở Khanh và Liên Tâm Nguyệt nhìn nhau, đây chẳng phải rõ ràng là đang ép Nhan Trăn phải tỉnh lại sao?

Tránh được mùng một chứ trốn sao khỏi ngày rằm.

Chiêu thức để đối phó với kẻ vô lại chính là phải vô lại hơn cả hắn.

Hắn không trực tiếp vạch trần Nhan Trăn giả vờ hôn mê cũng xem như đã chừa lại chút thể diện cho bọn họ.

Liên Tâm Nguyệt dù có ngốc nghếch đến đâu thì chút đạo lý này vẫn hiểu được.

“Làm phiền công công ra cửa chờ ta một lát, để ta nói lời từ biệt cuối cùng với nghĩa huynh.” Liên Tâm Nguyệt lấy lùi làm tiến, nghĩ bụng sớm muộn gì cũng phải vào cung, chẳng thà dứt khoát không dây dưa nữa.