DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 172

1002 từ

Kính Phong không đáp lời, mục đích chuyến đi này của hắn vẫn chưa hoàn thành.

Sở Khanh vội vàng bước ra ngoài, mỉm cười với hắn: “Kính Phong, để ta tiễn ngươi một đoạn.”

Kính Phong thở dài một tiếng, khẽ gật đầu với Sở Khanh.

Mấy ngày không gặp, hắn phát hiện Sở Khanh gầy đi trông thấy, hơn nữa y phục trên người cũng rất cũ kỹ, vạt áo trước mấy chỗ đã giặt đến trắng bệch, vải thô ráp đến mức chẳng bằng hạ nhân mặc.

Hai người đi đến đâu, hạ nhân trong phủ đều cung kính hành lễ đến đó, trên phương diện lễ nghi không thể soi mói được chút sai sót nào.

Sở Khanh theo chân Kính Phong đi ra ngoài, mãi đến khi tới cửa lớn mới dừng bước hỏi hắn.

Kính Phong là tổng quản thái giám trong cung, trong phủ không một ai dám tới giám thị nghe lén.

Ngay cả Lâm Nguyệt từ xa liếc nhìn một cái, cũng liền xoay người đi về tiền viện.

“Thánh Thượng có ý gì, vì sao đột nhiên lại ban hôn cho hắn?”

Kính Phong nhìn chằm chằm Sở Khanh khẽ cười: “Ngươi thông minh như vậy, sao lại không đoán ra được? Thẩm Niệm Từ vốn không muốn bước chân vào tướng phủ, nếu không cho nàng ta chút ngon ngọt nếm thử, sao nàng ta chịu dốc lòng tận tụy.”

“Vậy lần này thuốc giải cổ là thật sao?” Nàng nắm chặt lấy cánh tay Kính Phong gặng hỏi, đôi mắt nhìn chằm chằm hắn không rời.

Trong lòng Sở Khanh có chút sợ hãi, sợ Kính Phong không nói thật với nàng.

Sắc mặt Kính Phong hơi lạnh xuống, gạt tay Sở Khanh ra vì sợ có người nhìn thấy lại đặt điều gièm pha nàng: “Đương nhiên là thật. Nhưng mà cổ thuật này khác với độc dược, trúng độc thì giải xong bồi bổ thân thể là hồi phục, còn cổ thuật dẫu có giải được cũng sẽ để lại đủ loại di chứng. Ngươi ở trong phủ phải tìm cách khuyên nhủ hắn, chớ để xảy ra hậu quả khôn lường.”

Sở Khanh lại hỏi: “Vậy Liên Tâm Nguyệt tiến cung là vì cớ gì?”

“Ngươi cũng biết Nam An Vương sắp tới triều ta, triều ta lại không có công chúa, quận chúa duy nhất năm nay cũng mới mười tuổi. Các đại thần lại càng không muốn dâng nữ nhi của mình ra. Bởi thế Thánh Thượng mới nhắm vào Liên cô nương, muốn phong nàng làm công chúa, để nàng sang Nam An Quốc hòa thân.”

Đáng chết!

Lý Huyên quá mức bỉ ổi, rõ ràng có biện pháp khác, hắn lại chọn cách đê tiện nhất.

Kính Phong phát hiện biểu cảm của Sở Khanh không đúng, vội vàng kéo tay khuyên nhủ nàng: “Sở Khanh, ngươi hãy an tâm ở lại đây, ta sẽ nghĩ cách cứu ngươi ra khỏi tướng phủ.”

“Được, ta đợi.” Sở Khanh xoay người trở vào phủ, đối với việc bản thân có thể rời khỏi nơi này không còn ôm bất kỳ hy vọng nào.

Kính Phong mở bàn tay ra rồi nắm lại, xót xa bước lên xe ngựa.

Hắn thì có tư cách gì để giữ nàng lại cơ chứ.

Phòng của Nhan Trăn.

Liên Tâm Nguyệt ôm lấy hắn khóc không ngừng, nước mắt nước mũi quẹt hết lên vạt áo: “Nghĩa huynh, muội sắp phải tiến cung rồi. Sau này muội không ở bên cạnh, huynh phải chăm sóc bản thân cho tốt, đừng tin tên nam nhân quỷ kế đa đoan Sở Khanh kia, người thực sự đối tốt với huynh chỉ có Thẩm Niệm Từ, nàng ấy vì huynh mà phản bội cả Thánh Thượng...”

“Được, nghe muội.” Nhan Trăn lập tức đáp ứng, không muốn nghe thêm chuyện về Thẩm Niệm Từ, “Tâm Nguyệt, ta sẽ không để muội phải đợi quá lâu đâu.”

“Không cần lo lắng cho muội, vào cung rồi ai dám đụng tới muội, muội trực tiếp lấy mạng kẻ đó, ba năm học độc thuật này cũng không phải uổng phí.” Liên Tâm Nguyệt nói đến đây liền nén khóc, độc thuật của nàng vốn thuộc hàng tuyệt đỉnh.

Nhan Trăn sợ Liên Tâm Nguyệt kích động làm liều, liền giữ lấy cánh tay nàng dặn dò hết lần này đến lần khác: “Tâm Nguyệt, báo thù không phải là liều mạng. Nếu muội xảy ra chuyện, mọi người Liên gia dưới suối vàng cũng không thể yên nghỉ.”

Liên Tâm Nguyệt bĩu môi, trong lòng rất bất mãn: “Nhớ rồi, sao huynh sinh bệnh một trận mà cũng trở nên lải nhải thế này.”

Nói lời từ biệt với Nhan Trăn xong, Liên Tâm Nguyệt mới lưu luyến không rời bước ra khỏi phòng.

Từng bước ngoảnh lại.

Mở miệng câu nào cũng nghẹn ngào gọi một tiếng a huynh.

Nhan Trăn không nỡ nhìn thêm, lặng lẽ siết chặt nắm đấm.

Hắn nhất định phải tìm được phong thánh chỉ kia, đòi lại công đạo cho Liên gia.

Khi Liên Tâm Nguyệt bước lên xe ngựa, Kính Phong vươn tay kéo nàng lên.

“Sở đại nhân, trở về đi thôi.”

Sở Khanh tiễn hai người bọn họ rời đi, lúc này mới quay về tìm Nhan Trăn.

Có thánh chỉ ban hôn, nàng cứ ngỡ Thẩm Niệm Từ sẽ vênh váo tự đắc, nhưng đối phương vẫn hành sự vô cùng kín kẽ.

Bất kể ai nhắc tới thánh chỉ tứ hôn này, đều sẽ bị nàng ta trách mắng một phen.

Nếu không phải đã biết rõ con người của Thẩm Niệm Từ, Sở Khanh thực sự đã bị nàng ta lừa gạt rồi.

“Mọi người nhanh nhẹn tay chân lên một chút, tướng gia đã tỉnh, chúng ta phải để ngài ấy nhìn thấy một tướng phủ rạng rỡ mới mẻ, như vậy tâm trạng mới vui vẻ thoải mái.”