Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 175
Thân hình nàng vội nghiêng sang một bên, kinh hãi dựa sát vào vách tường.
“Ngoan ngoãn ở trong ngục đợi, ta ra ngoài tìm Nam Hoài.” Nhan Trăn thu tay lại, xoay người bước ra ngoài, còn gọi một ngục tốt tới canh chừng Sở Khanh.
Bên ngoài khắp nơi đều là tai mắt của Cẩm Tước Vệ, nếu để bọn chúng phát hiện ý đồ, sợ rằng sẽ thẳng tay hạ sát thủ.
Sở Khanh không biết võ công, nếu chạm trán Cẩm Tước Vệ thì nắm chắc phần chết.
“Khoan đã!” Sở Khanh vội vã đuổi theo, đẩy ngục tốt ra rồi níu lấy tay hắn: “Nếu ta không đi, Nam Hoài tuyệt đối sẽ không lộ diện. Ngươi muốn gặp hắn thì bắt buộc phải mang ta theo!”
“Chưa thử sao biết không được? Ta sẽ lưu lại một ám vệ bảo vệ ngươi, ngươi hãy thành thật ở yên trong nhà lao này.”
Sở Khanh không chịu nghe theo, nhào tới túm chặt lấy cổ tay hắn, đem nửa phần sức lực của cơ thể đè nặng lên: “Ta không sợ chết, hơn nữa có mấy người các ngươi che chở, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu, cứ mang ta theo đi!”
Sở Khanh dùng cả hai tay kẹp chặt lấy cánh tay hắn không buông, dở trò ăn vạ, thậm chí còn dùng chân móc lấy mắt cá chân Nhan Trăn.
Mỗi bước cử động của Nhan Trăn đều trở nên vô cùng gian nan.
Hắn nhận ra bản thân đã quá xem thường Sở Khanh: “Nhìn bộ dạng văn nhược thế này, sức lực cũng không nhỏ nhỉ.”
Nhan Trăn nắm lấy vạt áo trước ngực nàng, nhấc bổng người lên, nghiêm giọng cảnh cáo: “Nếu đã biết hắn chỉ nhận một mình ngươi, vậy thì ngoan ngoãn ở đây mà đợi. Ngươi còn sống thì hắn mới chịu nghe lời ta.”
“Nhan Trăn, hiện tại chúng ta là minh hữu. Cơ hội chỉ có duy nhất đêm nay, nếu đêm nay không gặp được Nam Hoài, phía Cẩm Tước Vệ sẽ nâng cao cảnh giác, chúng ta sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội nào nữa.” Sở Khanh vẫn chưa từ bỏ ý định, lại muốn bám theo.
Nhan Trăn túm chặt lấy vai nàng, giáng một chưởng vào sau gáy.
Sở Khanh vừa kịp buông lời mắng hắn một câu, thân hình đã mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Thế cô chẳng địch nổi số đông, kẻ yếu sao chống lại kẻ mạnh.
Trước khi ngất lịm đi, Sở Khanh vẫn kịp chỉ tay vào mặt Nhan Trăn mà mắng.
Tên ngục tốt vừa định tiến lại đỡ lấy nàng thì bị Nhan Trăn ôm lấy vai nàng kéo tránh ra, rồi trực tiếp đặt nàng nằm lên chiếc giường ván gỗ.
“Ngươi, trông chừng Sở đại nhân cho cẩn thận, trừ phi ta trở về, bằng không bất luận là ai tới cũng tuyệt đối không được mở cửa lao.” Nhan Trăn thu xếp cho nàng ổn thỏa xong, liền dẫn theo Lục Phi Xa cùng vài tên ám vệ từ cửa sau Đại Lý Tự rẽ ra ngoài.
Tất cả bọn họ đều vận y phục dạ hành, ẩn mình hoàn toàn trong màn đêm tăm tối.
Vừa rồi hắn cũng đã nghe thấy, nơi tiếng còi truyền đến chính là một tòa nhà cũ kỹ cách Đại Lý Tự không xa.
Nhan Trăn lần theo phương hướng đó tìm tới, mới phát hiện nơi này chẳng khác nào một tòa quỷ trạch hoang phế.
Tòa nhà này năm xưa vốn là dinh cơ của một nhà giàu có, sau khi cả nhà bị thích khách sát hại dã man, ban đêm nơi đây thường xuyên truyền ra những âm thanh ma quái rợn người.
Lâu dần, tòa nhà bị bỏ hoang, không một ai dám tới ở.
Ngày thường họa hoằn lắm mới có vài tên ăn mày hoặc hiệp sĩ giang hồ ghé chân tá túc.
“Lục Phi Xa, ngươi dẫn người bao vây tòa nhà này lại, ta sẽ tự mình đi vào bằng cửa chính.” Nhan Trăn nắm chặt chuôi kiếm, chém đứt ổ khóa cửa trước.
Lục Phi Xa lĩnh mệnh lui ra, mang theo toàn bộ thuộc hạ đi bố trí.
Nhan Trăn bước vào cửa, bên trong tối đen như mực, cỏ dại trong sân mọc um tùm cao ngang đầu người.
Đứng từ cửa nhìn vào chẳng thấy rõ chính phòng và bậc thềm ở đâu, tất cả đều bị cỏ dại vùi lấp hoàn toàn.
Nhan Trăn khẽ nhón chân nhảy vọt lên nóc nhà, từ trên cao nhìn xuống bao quát toàn bộ trạch viện.
Đây là một tòa viện lạc hai tiến, khoảng sân trong, phía trước chính phòng cùng với hậu viện đều mọc đầy cỏ dại rậm rạp.
Đứng trên nóc nhà, hắn nhìn thấy Lục Phi Xa đang bố trí binh lính, cứ cách vài bước lại có một thuộc hạ canh giữ, ngoài ra còn có một đội người đang tuần tra khắp chung quanh.
Hắn nấp trên đầu tường quan sát một hồi lâu mà vẫn không thấy có động tĩnh gì khác thường.
Đột nhiên, trong gian nhĩ phòng ở hậu viện lóe lên một đốm sáng nhỏ.
Nhan Trăn lập tức phi thân đáp xuống, áp sát tới trước cửa phòng.
Chỉ thấy trên khung cửa sổ, một ánh đèn lờ mờ chập chờn lay động.
Ngọn đèn vừa chớp lóe một cái liền bị gió đêm thổi tắt ngấm.
Bên trong có người.
Hắn cầm kiếm cẩn trọng bước tới, chưa thể xác định được bên trong là người của Cẩm Tước Vệ hay là Nam Hoài.
Nhan Trăn vừa bước tới mép cửa, từ phía trước đột nhiên có một mũi nỏ tiễn xé gió bắn thẳng tới, hắn kịp thời nghiêng mình né tránh, mũi tên cắm phập vào thân cây hải đường phía sau.
“Ngươi là ai?”