Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 176
“Mau ra đây! Là Sở Khanh bảo ta tới.”
“Có tín vật không?”
Lúc này Nhan Trăn mới sực nhớ ra, mình rời đi quá vội vã nên quên lấy chiếc còi trúc từ trên người Sở Khanh mang theo.
Xem ra người bên trong đích thực là Nam Hoài.
“Hiện tại bốn phía chung quanh đều là người của Cẩm Tước Vệ, nếu ngươi rơi vào tay bọn chúng ắt phải chết không toàn thây. Giao thứ trong tay ngươi cho ta, ta có thể đưa ngươi đi gặp Sở Khanh, giữ lại cho ngươi cái mạng này.” Nhan Trăn không nói lời thừa thãi, dứt khoát bàn chuyện giao dịch.
Người trong phòng lạnh lùng đáp lại: “Đại nhân không tới, ta tuyệt đối không giao ra thứ gì.”
Nhan Trăn vội vàng giải thích: “Nàng hiện đang ở trong lao ngục Đại Lý Tự, nơi này quá mức nguy hiểm nên ta mới không cho nàng đi theo.”
“Ngươi muốn lấy đồ từ tay ta, lại còn giam lỏng đại nhân, Nhan tướng, bàn chuyện hợp tác đâu phải bằng cái đạo lý ấy.” Giọng nói bên trong cười lạnh một tiếng.
Đối phương đã nhận ra thân phận của mình, Nhan Trăn sợ Nam Hoài lại lẩn trốn, liền kiên nhẫn giải thích: “Sở Khanh không sao cả, sở dĩ ở lại Đại Lý Tự là vì đang đợi ngươi. Sau khi Phong Mãn Lâu xảy ra chuyện, trong thành xuất hiện không ít tai mắt của Cẩm Tước Vệ, ta sợ nàng gặp nguy hiểm nên mới để nàng tạm lánh trong Đại Lý Tự.”
Nhan Trăn nhận ra đối phương hẳn đã hiểu lầm mình, Sở Khanh không có ở đây, những lời giải thích này chẳng rõ Nam Hoài có tin hay không.
Ngoài cửa truyền đến động tĩnh.
Có vài tiếng bước chân dồn dập chạy tới, còn cất tiếng gọi tên hắn.
Là Sở Khanh đã tới!
Nhan Trăn quay đầu lại, không hiểu sao Sở Khanh lại tỉnh nhanh đến thế, đám ngục tốt của Đại Lý Tự đều là lũ phế vật cả sao?
Sao lại dễ dàng thả Sở Khanh ra như vậy?
Sở Khanh bước vào cửa, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy bóng đen bên bệ cửa sổ.
“Nam Hoài!”
Nàng chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra, người trong phòng chính là Nam Hoài.
Nhan Trăn quay đầu lại, trông thấy Sở Khanh cùng Lục Phi Xa chạy vào.
“Không phải đã bảo ngươi ở trong lao ngục đợi ta sao, ai cứu ngươi ra?” Nhan Trăn nắm lấy cánh tay Sở Khanh, sợ nàng vấp phải bậc cửa ngã nhào.
Nam Hoài nghe thấy giọng nàng, lập tức đẩy cửa sổ xoay người nhảy ra.
“Mau, chúng ta ra ngoài rồi hãy nói, Cẩm Tước Vệ đuổi tới rồi!” Sở Khanh kéo Nam Hoài chạy về phía trước, hoàn toàn ngó lơ Nhan Trăn đang đứng dưới bậc thềm.
Cũng bởi hắn mặc một thân hắc y hòa vào màn đêm, khiến nàng nhất thời không nhìn rõ.
Nhan Trăn cùng Lục Phi Xa bám sát phía sau.
Hắn sợ Nam Hoài mang Sở Khanh đi mất, liền rảo bước đuổi theo, túm lấy cánh tay còn lại của Sở Khanh.
“Người của chúng ta bị Cẩm Tước Vệ chia cắt rồi, bọn chúng sẽ nhanh chóng đuổi tới đây thôi, phải mau chóng rời khỏi nơi này!” Sở Khanh ngoảnh đầu nhìn lại, toan rút tay mình ra.
Nhan Trăn không buông tay, cùng Nam Hoài lạnh lùng đánh giá lẫn nhau.
Nam Hoài quay đầu nhìn lại, nhận thấy có vô số tiếng bước chân hỗn loạn đang dồn dập kéo tới.
Cẩm Tước Vệ đến không ít, kẻ nào kẻ nấy đều cầm Nỏ tiễn trên tay.
Thứ này lực sát thương cực mạnh, lại có thể bắn liên tiếp nhiều phát, dẫu kẻ có võ công cao cường cũng phải kiêng dè.
“Chạy mau, phía trước có một con sông, chúng ta có thể trốn xuống đó.” Nhan Trăn kéo Sở Khanh, sợ nàng lảo đảo té ngã, bàn tay kia vội ôm lấy vòng eo nàng.
Từ tòa nhà cũ chạy ra không xa, Sở Khanh quả nhiên thấy phía trước có một con sông lớn, nông sâu chưa rõ.
Nàng thấy Nam Hoài là người đầu tiên nhảy xuống để dò độ sâu của nước.
Hắn biết bơi, nhưng Sở Khanh lại chẳng biết bơi lội, nhìn dòng nước sông cuồn cuộn trong lòng không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi.
Nhan Trăn đuổi tới nơi, túm lấy cánh tay Sở Khanh rồi thả người nhảy xuống.
Bơi được một đoạn, Nhan Trăn cảm thấy không đúng, vội vớt Sở Khanh đang dần chìm nghỉm dưới đáy lên khỏi mặt nước: “Sao ngươi không bơi?”
Sở Khanh vừa rồi suýt nữa ngạt thở, suýt mang theo đứa con trong bụng đi diện kiến Diêm Vương.
Sau khi được vớt lên khỏi mặt nước, nàng lạnh buốt đến toàn thân run rẩy lẩy bẩy, mắt mở không ra, chỉ có thể nắm chặt lấy Nhan Trăn bên cạnh.
“Nếu ta mà biết bơi, ban nãy lúc nhảy xuống đã chẳng ngần ngại chút nào.” Lời Sở Khanh còn chưa dứt, thân thể lại bắt đầu chìm nghỉm xuống dưới.
Dường như có thứ gì quấn chặt lấy chân nàng, kéo giật xuống đáy nước.
Kẻ không biết bơi vốn có nỗi sợ hãi vô hình đối với vùng nước sâu, ở dưới nước thấy chân và thắt lưng của Nhan Trăn, nàng liều mạng ôm chặt lấy hắn kéo xuống, toan giẫm lên hắn để trồi lên mặt nước.
“Sở Khanh... Buông tay...” Nhan Trăn còn chưa nói hết câu đã bị lôi tuột xuống nước, sặc mấy ngụm nước sông.
Cẩm Tước Vệ đuổi tới nơi, Nỏ tiễn nhắm thẳng vào mặt nước nơi Nhan Trăn vừa ngoi đầu lên mà bắn tới.
Nhan Trăn chỉ đành lặn sâu xuống nước để né tránh.