Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 184
Nàng chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày Nhan Trăn ra tay tương trợ nàng, lại săn sóc đỡ lấy khi nàng kiệt sức không bước nổi.
Chỉ riêng điều này thôi đã khiến Sở Khanh cảm kích đến mức quên hết mọi hành vi mạo phạm trước kia của Nhan Trăn.
Nàng thầm nghĩ, bản thân thật ra cũng chẳng hề chán ghét Nhan Trăn.
Nhất là khi nghe nói hắn liều mạng kéo nàng từ dưới nước lên, ôm nàng tránh đám đào binh, còn đỡ thay nàng một mũi tên.
Món ân tình này, nàng nhất định phải báo đáp.
Mong sao hài nhi trong bụng có thể bình an chào đời, chờ tới ngày đó, nàng sẽ chấp thuận cho đứa trẻ gọi hắn một tiếng a phụ.
Nàng thất thần bước đi, ngay cả thân cây chắn phía trước cũng không nhìn thấy, nếu không có Nhan Trăn kịp thời kéo lại, e rằng đầu nàng đã va sầm vào rồi.
“Đầu ngươi có nóng không?” Nhan Trăn cau mày nhìn nàng, còn trực tiếp đưa tay sờ lên trán Sở Khanh, nghi ngờ tinh thần nàng bất ổn là do phát sốt sinh bệnh.
“Ta không sao.”
“Hừ, không sao mà lại đâm đầu vào cây?”
Sở Khanh đỏ mặt tía tai đẩy tay Nhan Trăn ra, mệt mỏi tựa vào thân cây bên cạnh. Do đang mang thai, mới đi được một lát mà hai chân nàng đã bắt đầu mỏi nhừ.
“Có lẽ do trời quá tối nên ta nhìn không rõ.” Sở Khanh vịn thân cây nghỉ ngơi, thấy tảng đá bên cạnh liền ngồi xuống.
Nhan Trăn biết nàng là nữ tử, lại biết trong bụng nàng đang mang giọt máu của mình, nên vẫn luôn dõi theo phía sau, dành cho nàng sự tôn trọng và chở che chu đáo.
Thấy Sở Khanh đi không nổi nữa, hắn liền đề nghị: “Đến trạch viện cũ còn một đoạn đường nữa, hay là để ta cõng ngươi qua đó.”
Sở Khanh vội vàng từ chối, nàng dẫu có gầy gò thì cũng là một người trưởng thành, sao có thể để Nhan Trăn cõng: “Đương nhiên là không được, đường còn xa như vậy, để ngươi cõng đi tới đó thì phỏng chừng trời đã sáng rồi.”
Canh giờ chẳng còn sớm, trời sắp rạng sáng đến nơi.
Sở Khanh ôm bụng nhỏ tựa vào thân cây, âm thầm rút chiếc còi trúc bên hông ra.
Khoảng cách này hẳn là vừa vặn, Nam Hoài nếu ở quanh đây chắc chắn có thể nghe thấy tiếng còi trúc của nàng.
“Chúng ta cũng không nhất thiết phải tới tận trạch viện cũ. Lát nữa ta sẽ thổi còi liên lạc với Nam Hoài, phiền Nhan tướng để mắt lưu ý xung quanh giúp ta.”
Sở Khanh dứt lời liền đặt còi trúc lên môi.
Tiếng còi vang lên hai lượt, xung quanh vẫn tĩnh mịch không một tiếng động.
Đừng nói là có lời đáp lại, ngay cả một tiếng chim kêu cũng chẳng nghe thấy.
Sở Khanh sốt ruột không thôi, tiếng còi truyền đi xa như vậy, Nam Hoài lại bị thương nặng, không thể nào rời khỏi Tây Kinh.
Nếu hắn còn ở quanh đây và còn tỉnh táo, chắc chắn sẽ tìm cách liên lạc với nàng, trừ phi hắn thực sự đã gặp chuyện chẳng lành.
Sở Khanh đứng ngồi không yên, vội vịn thân cây nôn nóng ngó nghiêng tứ phía.
Mong sao Nam Hoài không xảy ra chuyện gì.
Nhất định phải bình an chờ nàng tới cứu.
Nhan Trăn đứng bên cạnh Sở Khanh, vươn tay ôm lấy vai nàng, dùng áo choàng chắn gió cho nàng.
Lúc này Sở Khanh không cảm thấy xúc động, mà chỉ thấy khó chịu, gượng gạo.
Nhan Trăn đối xử với nàng quá đỗi thân mật.
Không chỉ cử chỉ mà ánh mắt của hắn nhìn nàng cũng vô cùng kỳ quái.
“Thổi tiếp đi, nhìn chằm chằm ta làm gì?” Nhan Trăn bắt gặp ánh mắt nàng, liền đỡ lấy tay Sở Khanh, ấn chiếc còi trúc vào khóe môi nàng.
Sở Khanh đỏ mặt tiếp tục thổi.
Bốn hồi còi kết thúc, bốn bề vẫn lặng ngắt như tờ.
Nhan Trăn chợt nhớ ra một chuyện: “Lúc rời đi, ta hỏi hắn đồ vật giấu ở đâu, hình như hắn có liếc mắt nhìn về hướng trạch viện cũ.”
Sở Khanh cùng Nhan Trăn vừa định tiến về phía trạch viện cũ xem thử thì ám vệ đi dò đường phía trước đã trở về.
“Đại nhân, xung quanh trạch viện cũ Lục gia có mười mấy tên Cẩm Tước Vệ đang lùng sục.”
“Vậy thì đừng qua đó nữa, chúng ta thế cô lực mỏng.”
Sở Khanh vội nói: “Nếu bọn chúng vẫn còn đang lục soát ở đó, chứng tỏ vẫn chưa tìm thấy thứ cần tìm, chúng ta vẫn còn cơ hội.”
“Ừm, chi bằng quay về Đại Lý Tự trước, ta thấy sắc mặt ngươi rất kém cỏi, chớ để cái được không bù nổi cái mất, đến lúc ấy lại hao tổn thân thể.” Nhan Trăn liếc nhìn bụng nhỏ của Sở Khanh, dìu nàng quay về.
Sở Khanh đẩy tay hắn ra, nàng vốn không quen với những cử chỉ thân mật dường này.
Bọn họ quay trở lại Đại Lý Tự.
Lục Phi Xa sắp xếp phòng nghỉ cho Sở Khanh, Nhan Trăn liền đề nghị ở chung một phòng.
Nghe bảo phải ngủ cùng hắn một chỗ, Sở Khanh vô cùng không tự nhiên, chần chừ mãi không muốn lên giường: “Đại Lý Tự có nhiều sương phòng như vậy, cớ sao Nhan tướng cứ nhất quyết phải ở cùng phòng với ta?”
“Chuyện này còn phải hỏi sao? Nam Hoài tung tích chưa rõ, người duy nhất có thể giúp ta lúc này chỉ có ngươi. Nếu nửa đêm ngươi trốn mất, ta biết tìm ở đâu?” Nhan Trăn dứt lời liền xoay người quay lưng về phía nàng.