DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 185

1028 từ

Sở Khanh ngẫm lại thấy cũng có lý, chẳng còn cách nào khác đành phải nằm xuống chiếc giường bên cạnh.

Bôn ba mệt mỏi suốt bấy lâu, dù bản thân nàng có gắng gượng chịu đựng được thì thai nhi trong bụng cũng cần được nghỉ ngơi.

May mắn là hai ngày gần đây không còn cảm giác buồn nôn ốm nghén nữa, bằng không chắc chắn sẽ bị người ta hoài nghi.

Chợp mắt chưa được bao lâu thì trời đã sáng.

Lục Phi Xa từ bên ngoài bước vào dâng đồ ăn sáng, liền trông thấy Sở Khanh và Nhan Trăn đang ngồi cùng bàn.

Nhan Trăn không có khẩu vị, liền đem bánh mè nướng và cháo trắng trước mặt mình đẩy hết sang cho Sở Khanh.

“Ngươi ăn nhiều một chút mới bồi bổ được thân thể.” Nhan Trăn săn sóc bảo.

Động tác cắn bánh của Sở Khanh khựng lại, cảm thấy biểu cảm của Nhan Trăn có phần quái lạ, dạo gần đây sao hắn lại nhìn nàng dịu dàng đến thế.

“Lúc ăn cơm ta không thích bị người khác nhìn chằm chằm.” Nàng cúi đầu húp cháo.

“Thế thì khéo thật, ta lại chỉ thích nhìn chằm chằm người khác ăn cơm, nhất là những kẻ có dung mạo xinh đẹp.” Nhan Trăn ngang ngược bám riết không rời.

Sở Khanh đang húp canh, nghe hắn thốt ra lời ấy liền bị nghẹn đến mức sặc sụa.

Nhan Trăn vội vàng bước sang ngồi cạnh, nhẹ nhàng vỗ lưng cho nàng.

Hắn còn tự tay xé nhỏ chiếc bánh ngô, thả vào trong bát canh, cuối cùng cầm thìa lên định đút cho nàng ăn.

Lục Phi Xa vừa vặn bước vào định bẩm báo việc quân, trông thấy cảnh Nhan Trăn cầm thìa đút cơm cho Sở Khanh, biểu cảm trên mặt y tức khắc trở nên vô cùng đặc sắc, chẳng khác nào vừa chứng kiến chuyện động trời kinh thế hãi tục.

“Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy người ta đút cơm bao giờ sao?” Nhan Trăn vẫn điềm nhiên tiếp tục đút cơm cho Sở Khanh.

Sở Khanh lại ngồi không yên, nàng vội vàng giật lấy cái bát: “Nhan tướng, hạ quan tự mình ăn là được, không dám làm phiền ngài.”

Sở Khanh cũng chẳng màng dùng thìa, bưng bát húp từng ngụm lớn cho cạn sạch canh.

Nhan Trăn chăm chú dõi theo, đợi nàng uống xong canh liền cầm khăn tay trên bàn, đích thân lau miệng cho nàng.

Sở Khanh né tránh không kịp, cả khuôn mặt đỏ ửng như lửa đốt.

Được người khác đút cơm không phải lần đầu.

Nhưng được người ta lau miệng lại là lần đầu tiên trong đời, huống chi kẻ này lại là đương triều tể tướng.

“Nhan tướng, hạ quan đã no bụng, xin ngài cứ thong thả dùng bữa. Ta ra ngoài đi dạo một chút cho tiêu thực.” Sở Khanh vội vàng rời khỏi bàn ăn, rảo bước ra ngoài.

Lục Phi Xa cũng lật đật theo sau nàng, sợ ở lại trong phòng sẽ bị khiển trách.

“Lục đại nhân, chuyện của Nam Hoài điều tra đến đâu rồi?”

Lục Phi Xa thở dài: “Hạ quan đã phái người lục soát dọc khúc sông từ trên xuống dưới, chẳng thấy bóng dáng ai cả. Trong cánh rừng bên cạnh chỉ tìm thấy nhiều dấu chân lộn xộn, cũng không có người.”

Sở Khanh quay đầu nhìn y, nét mặt vô cùng căng thẳng: “Còn trạch viện cũ thì sao?”

“Cẩm Tước Vệ đã rút bớt không ít, nhưng vẫn còn hai trạm gác ngầm mai phục xung quanh, bên trong vẫn có kẻ đang lùng sục đồ vật.”

Sở Khanh nghe xong, cõi lòng càng thêm bất an.

Cẩm Tước Vệ chắc chắn chưa tìm thấy món đồ đó, nhưng cớ sao bọn chúng cứ bám riết lấy trạch viện cũ của Lục gia mà lục tung lên, lẽ nào bọn chúng cũng tin chắc Nam Hoài đã giấu vật đó tại nơi này?

Nam Hoài từng là mật thám xuất chúng nhất của Cẩm Tước Vệ, cũng là thuộc hạ thân tín nhất mà Sở Khanh tin tưởng.

Trong một lần chấp hành nhiệm vụ thất bại, hắn bị phế một cánh tay và hỏng một bên tai, sau đó bị trục xuất khỏi Cẩm Tước Vệ.

Hắn biết quá nhiều bí mật của Cẩm Tước Vệ, vốn dĩ phải bị giết người diệt khẩu, chính Sở Khanh đã dùng kế giả chết để giữ lại cho Nam Hoài một mạng, rồi an bài cho hắn ẩn thân tại Phong Mãn Lâu.

Nếu không phải vì vụ việc của Lâm Tu, hắn vẫn có thể ẩn náu an toàn.

Hiện tại, mọi manh mối cần tra xét đều nằm trên người Nam Hoài, dù thế nào cũng phải bảo toàn tính mạng cho hắn.

Sở Khanh đứng lặng trước cửa hồi lâu, suy tính vô vàn khả năng.

Nàng dặn dò Lục Phi Xa, bảo y phái người chia nhau canh chừng trạch viện cũ Lục gia, Thiên Hương Lâu, cùng với cổng Hình Bộ.

Bất kể là ở đâu, chỉ cần Nam Hoài lộ diện thì nhất định phải ra tay cứu người.

“Sở đại nhân, hai nơi trước ngài nói hạ quan đều hiểu, nhưng cớ sao lại phải canh chừng Hình Bộ? Bọn chúng nếu bắt được Nam Hoài, chắc chắn sẽ lập tức giết người diệt khẩu.” Lục Phi Xa nghe không hiểu, chẳng rõ vì sao Sở Khanh lại muốn y canh chừng hoàng cung.

Sở Khanh nhìn về hướng đại lao của Đại Lý Tự, thở dài một tiếng thật sâu: “Ta hiểu rất rõ tính tình của Nam Hoài, hắn dẫu có bị bắt chết cũng tuyệt đối không tiết lộ nơi cất giấu thánh chỉ, mà Lý Huyên cũng quyết không để hắn chết dễ dàng. Hiện nay Đại Lý Tự và Kinh Triệu Phủ đều có người của Nhan tướng, bọn chúng nếu muốn dùng hình bức cung, chắc chắn sẽ bí mật giải người tới Hình Bộ.”