DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 188

1022 từ

Mỹ nhân mềm mại ở trong lòng, tâm tư Nhan Trăn có phần xao động.

Hắn giữ chặt cánh tay Sở Khanh, nắm lấy bàn tay nàng mà vuốt ve thưởng thức: “Đây chính là đang tra án, lát nữa ngươi phối hợp một chút.”

“Học những thứ này làm gì chứ, ta lại chẳng phải nữ nhân.” Sở Khanh muốn ngồi dậy, cảm thấy hai người quá mức thân mật.

Nàng có chút hoài nghi, liệu có phải Nhan Trăn đang mượn việc công để trả thù riêng, cố ý muốn dùng cách này để làm nhục nàng hay không.

Nhan Trăn lấy tay bịt miệng Sở Khanh lại, không cho nàng lắm lời. Là nam hay nữ, hắn đều thích cả.

Tiếp đó Sở Khanh mới hiểu ra, Nhan Trăn quả thực tới để tra án, có điều vụ án này có chút đặc thù.

Mục đích chính là tới tìm người.

Kẻ hắn muốn tìm chính là Cửu công chúa của Nam An Quốc: Khuynh Lam.

Lần này Phương Tử Tự từ Miêu Cương trở về, trên đường đi đã dò la được một tin tức, nói rằng người kế vị được định sẵn của Nam An Quốc là Khuynh Lam công chúa đã tới Đại Tĩnh từ vài năm trước.

Hơn nữa nàng ta còn dựa vào nhan sắc cùng vũ kỹ độc nhất vô nhị để trà trộn vào một thanh lâu nào đó, trở thành giáo tập tiên sinh.

Sở Khanh nghe xong đại khái, liền vung nắm đấm đập nhẹ vào ngực Nhan Trăn: “Trước kia ta vẫn luôn nghi ngờ ngươi có liên hệ với Nam An Quốc, không ngờ sự thật đúng là như vậy. Lẽ nào ngươi muốn làm một kẻ bán nước cầu vinh?”

Nhan Trăn bẹo mũi nàng, trên mặt lộ ra nụ cười cưng chiều: “Ai cũng nói ngươi thông minh tuyệt đỉnh, sao hễ gặp ta là lại trở nên ngốc nghếch thế này? Nếu ta thật sự muốn làm kẻ bán nước, năm xưa đã sớm dẫn theo Liên gia quân phản chiến rồi. Nếu làm vậy thì nghĩa phụ và bọn họ đã chẳng phải mất mạng.”

“Vậy rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Sở Khanh có chút sốt ruột hỏi dồn.

Nàng cũng muốn báo thù, nhưng không muốn muôn dân lầm than, càng không muốn cấu kết với quân địch.

Nhan Trăn nắm lấy tay Sở Khanh, áp mặt mình vào lòng bàn tay nàng: “Trận chiến ba năm trước, Khuynh Lam công chúa cũng từng tham gia, hơn nữa còn là chủ tướng lúc bấy giờ. Khi nàng ta biết được Liên gia quân rơi vào bẫy phục kích, vì không muốn thắng mà không vẻ vang nên đã rời khỏi chiến trường. Tìm được nàng ta, có lẽ sẽ biết được chân tướng năm ấy.”

Sở Khanh nghe được đáp án này thì không khỏi chấn động.

Nàng từ sớm cũng đã nghe danh vị Cửu công chúa Nam An Quốc này, là một nữ tướng quân văn võ song toàn, cương trực lỗi lạc.

Sau khi Liên gia quân gặp nạn, vị Cửu công chúa với tư cách là chủ soái lại đột nhiên mất tích đầy ly kỳ khỏi chiến trường. Về sau, Nam An Quốc vì muốn ổn định lòng dân nên mới vờ tuyên bố đã tìm thấy nàng ta.

Ai mà ngờ được, Cửu công chúa lại đang ẩn náu ngay tại Đại Tĩnh.

Nàng thầm nghĩ, e rằng ngay cả Lý Huyên và Kính Phong cũng chẳng hề hay biết chuyện này.

Nhan Trăn lại nói tiếp với Sở Khanh: “Cửu công chúa hành tung thoắt ẩn thoắt hiện, thám tử của ta tìm kiếm suốt ba năm trời cũng không có chút tin tức nào. Lần này nếu không nhờ Phương Tử Tự vô tình bị bắt rồi nghe lỏm được, e rằng vẫn chẳng thể phát hiện ra nàng ta.”

Sở Khanh một khi đã biết rõ chân tướng, dĩ nhiên sẽ toàn lực phối hợp cùng hắn.

Chưa tìm được Nam Hoài, tìm ra Cửu công chúa cũng là một nước cờ không tồi.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, Sở Khanh vì muốn giả vờ cho giống bèn vội vã rụt người nép sâu vào lòng hắn.

“Ngươi chưa từng làm thì hẳn cũng từng thấy qua rồi chứ, lát nữa ngàn vạn lần không được để lộ sơ hở. Nếu bị nàng ta nhìn thấu, muốn tìm lại người sẽ khó như lên trời.” Nhan Trăn thấy tứ chi Sở Khanh cứng đờ, lại một lần nữa lên tiếng nhắc nhở.

Đã giả trang thành nữ nhân thì phải cho ra dáng một chút.

Đây chẳng phải là diễn đúng bản sắc của nàng hay sao.

Sở Khanh có chút khó xử. Nàng quả thực chưa từng thấy, lại càng chưa bao giờ làm những chuyện như thế này.

Mười năm đầu của cuộc đời, nàng chỉ là một cung nhân an phận thủ thường, cẩn thận tuân thủ mọi quy củ, chỉ sợ sơ suất một chút là sẽ bị phạt trượng roi.

Mười năm sau, nàng bắt đầu cải nam trang, ẩn nhẫn bên cạnh Lý Huyên, dốc toàn lực để mưu cầu chốn quan trường.

Chuyện hầu hạ nam nhân bực này, nàng căn bản không hề biết.

Sở Khanh nghĩ ngợi một lát, bèn khẽ kéo vạt áo trên vai xuống thấp một chút, để lộ ra nửa bờ vai ngọc: “Như thế này đã được chưa?”

Đôi mắt nàng long lanh đưa tình, nghiêng đầu nhìn Nhan Trăn, đầu ngón tay khẽ vẽ những vòng tròn nhỏ trước ngực hắn.

Yết hầu Nhan Trăn khẽ lăn lộn. Nhìn bờ vai trắng ngần như tuyết kia, trong khoảnh khắc hắn suýt nữa đã quên mất mục đích chính mình tới đây để làm gì.

“Thực ra... cũng không cần phải làm tới mức này...” Giọng hắn khàn đặc, lại một lần nữa không kiềm chế được mà kéo sát Sở Khanh vào lòng, ánh mắt dán chặt vào đôi môi đỏ mọng của nàng.