Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 189
Sở Khanh nghe thấy tiếng người đẩy cửa bước vào, trong lúc cấp bách liền nhanh chóng rướn người hôn lên má Nhan Trăn một cái thật khẽ.
Lần này không chỉ Nhan Trăn, mà ngay cả hai người vừa bước qua ngưỡng cửa cũng phải sững sờ chết lặng.
Hồng Cô ngơ ngẩn thầm nghĩ: Xem cô nương của lâu ta lợi hại chưa kìa, một khi đã chủ động thì nắm thóp Nhan Trăn đến mức này.
Cái gì cũng chưa thông thạo mà đã có thể mê hoặc người ta đến mức ấy.
Nếu học thêm cầm kỳ thi họa, ca múa đàn hát, chẳng biết Nhan Trăn sẽ còn mê đắm, khó lòng tự kiềm chế đến mức nào nữa.
“Tướng... Lang quân, mấy vị này chính là bốn vị sư phụ dạy bảo cầm kỳ thi họa, ca múa đàn hát trong lâu chúng ta, mỗi người đều vô cùng lợi hại.” Hồng Cô suýt nữa thì lỡ miệng, không ngừng tâng bốc bốn người bên cạnh.
Sở Khanh bấm mạnh vào hông Nhan Trăn một cái, hắn mới từ trong cơn kinh ngạc hoàn hồn trở lại.
“Từng người biểu diễn tài nghệ cho ta xem thử xem rốt cuộc lợi hại đến mức nào. Nếu lọt được vào mắt xanh của ta, mỗi người thưởng một thỏi vàng.” Nhan Trăn ôm chặt lấy Sở Khanh, cằm khẽ cọ lên đầu vai nàng.
Tình cảm sâu đậm dâng trào, hết thảy mọi thứ trước mắt đều hóa thành mây khói, trong đáy mắt hắn lúc này chỉ còn lại bóng hình của Sở Khanh.
Sở Khanh lại vô cùng nghiêm túc quan sát bốn người trước mặt. Ngoại trừ một thư sinh dáng vẻ yếu ớt, còn lại là ba nữ tử đều đeo mạng che mặt.
Bọn họ bất kể là đàn hát hay ngâm thơ đối câu đều nhất quyết không chịu lộ diện.
Cứ tiếp tục thế này thì không ổn, không thấy được mặt đối phương, làm sao biết được ai mới là Khuynh Lam công chúa.
Sở Khanh thầm tính kế trong lòng, nàng liền rời khỏi lồng ngực Nhan Trăn, đứng dậy bước tới đánh giá mấy người kia.
Hồng Cô không thiếu vàng bạc, nhưng thứ bà ta thèm khát chính là vàng do đích thân Nhan Trăn ban thưởng.
Nếu có thể nhận được phần thưởng từ Nhan Trăn, sau này nói chuyện với ai cũng nở mày nở mặt, biết đâu chủ thượng còn nhờ vậy mà khen ngợi, giao trọn Thiên Hương Lâu này cho bà ta cai quản.
Nghe đồn, tú bà tiền nhiệm chính là vì đắc tội với Nhan Trăn nên mới bị âm thầm xử lý.
Tại mảnh đất Tây Kinh thành này, người tuyệt đối không thể đắc tội nhất chính là Nhan Trăn.
Dĩ nhiên, ngoại trừ hắn ra thì còn có vị Bích Ngọc cô nương bên cạnh hắn nữa.
Hồng Cô có chút ảo não, sớm biết Bích Ngọc được Nhan Trăn để mắt tới, năm xưa bà ta đã giữ nàng bên mình để đích thân dạy dỗ.
Bốn vị cô nương lần lượt thi triển tài nghệ, Hồng Cô kiêu hãnh đứng ở một bên. Bốn người này chính là rường cột chống đỡ của cả Thiên Hương Lâu.
“Bích Ngọc cô nương hãy nhìn cho thật kỹ, bốn vị này đều là những nhân vật xuất chúng nhất của Thiên Hương Lâu chúng ta. Chỉ cần cô nương chịu khó học tập đàng hoàng, ngày sau nhất định sẽ trở thành một tri kỷ khiến lang quân vừa lòng đẹp ý.”
Hồng Cô nói như vậy, vừa khen ngợi những cô nương bên cạnh mình, lại vừa lấy lòng được Sở Khanh, quả đúng là một công đôi việc.
Sở Khanh liên tục gật đầu, đi vòng quanh bốn người từng bước quan sát.
Người khác che mặt đều dùng lụa mỏng nhẹ tênh, còn mấy vị này lại dùng loại vải thô dày hơn cả gấm vóc, căn bản không thể nhìn thấu được ngũ quan bên trong.
Như vậy thì phải làm sao đây, nhất định phải tháo xuống mới được.
“Bích Ngọc cô nương, hay là cô nương qua bên cạnh ngồi đi, cứ đi đi lại lại nhìn các nàng mãi cũng mệt, muốn học tài nghệ gì thì sau này còn nhiều thời gian mà.” Hồng Cô vừa nói vừa dứt khoát dìu Sở Khanh ngồi xuống ghế bên cạnh.
Sở Khanh đưa mắt trao đổi với Nhan Trăn, nàng dĩ nhiên sẽ không ngoan ngoãn nghe lời như thế.
Bốn người đến đây dâng nghệ chắc chắn đang có điều giấu giếm, nếu không cũng chẳng cần phải dùng vải dày che kín mặt mũi như vậy.
Sở Khanh đẩy tay Hồng Cô ra, vờ như đã say khướt, bước đi lảo đảo tiến lại gần trêu chọc mấy giai nhân đang biểu diễn.
Nàng vừa định ra tay thì đã bị Hồng Cô nhanh chóng ôm lấy ngăn cản: “Bích Ngọc cô nương, tấm vải trên mặt này không thể chạm vào đâu.”
“Vì sao chứ?” Sở Khanh cảm thấy vô cùng kỳ quái. Hồng Cô này dường như đang cố ý ngăn trở, không cho nàng tiếp xúc với mấy vị nữ tiên sinh này.
Điều này chứng minh điều gì?
Chứng minh trong lòng Hồng Cô chắc chắn có quỷ, có điều giấu giếm nàng.
Sở Khanh bị kéo ngược về bàn tiệc, ấn ngồi xuống cạnh Nhan Trăn.
“Hồng Cô, mấy vị cô nương này cứ che kín mặt mãi, sau này làm sao ta nhận ra bọn họ được?” Sở Khanh rót một chén rượu, vờ như muốn đi mời rượu.
Nàng bưng chén rượu lần lượt đi qua từng người, cuối cùng phát hiện chỉ có vị đứng ở cuối hàng là có ý định đón lấy chén rượu của nàng.
Hồng Cô vội bước tới đón lấy chén rượu, thay vị cô nương kia uống cạn một hơi: “Bích Ngọc cô nương, xin thứ lỗi cho. Cô nương là người được vị lang quân này nhìn trúng, đặc biệt đưa tới đây để nô gia dạy dỗ. Về sau cô nương cũng chẳng cần bước chân ra khỏi căn phòng này, nơi đây đã được bao trọn rồi, mỗi ngày các nàng sẽ đến phòng này đúng giờ để chỉ dạy cho cô nương là được.”