Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 190
“Thế sao mà được! Vạn nhất ngày nào đó có kẻ mạo danh lẻn vào hòng gây bất lợi cho ta, làm sao ta nhận ra được chứ?” Mục đích Sở Khanh đứng ra chính là muốn giật phăng tấm vải che mặt kia xuống, bất kể Hồng Cô khuyên can thế nào nàng cũng không chịu lui bước.
Hồng Cô nghĩ lại thấy cũng có lý, bèn quay đầu dò hỏi ý tứ của mấy vị cô nương, cảm thấy lời Sở Khanh nói cũng không sai.
“Mấy người các ngươi đều tháo mạng che mặt xuống đi, để Bích Ngọc cô nương nhận mặt một chút.” Hồng Cô cất tiếng phân phó, thậm chí còn định tự mình ra tay kéo tấm vải trên mặt bọn họ xuống.
Sở Khanh chăm chú dõi theo, nháy mắt ra hiệu với Nhan Trăn, thầm nghĩ bọn họ sắp được nhìn thấy chân diện mục rồi.
Sở Khanh dẫu sao cũng là nữ nhân thật sự, một khi đã đóng giả thì tự nhiên hơn hẳn những kẻ nam cải nữ trang, tuyệt đối không để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Người đầu tiên tháo mạng che mặt là cô nương dạy đàn, nàng ta tinh thông đàn tranh và tỳ bà. Dung mạo thì khỏi phải bàn, toát lên vẻ thanh nhã, kiều diễm của một tiểu gia bích ngọc.
Người thứ hai dạy thi họa, vị nữ tiên sinh này dáng người đầy đặn, đoan trang hào phóng, phong thái hệt như một đại gia khuê tú dịu dàng động lòng người.
Người thứ ba dạy múa, sở hữu vóc dáng thon thả, đôi chân dài miên man cùng nét quyến rũ mê hồn. Nàng ta có vô số cử chỉ và biểu cảm nhỏ nhặt, liên tục liếc mắt đưa tình về phía Nhan Trăn.
Xem xong ba người, Sở Khanh có phần thất vọng.
Nàng nhận thấy Nhan Trăn vẫn luôn khẽ lắc đầu, xem ra cả ba người này đều không phải Cửu công chúa Nam An Quốc.
Cuối cùng, ánh mắt của hai người họ đều đổ dồn về phía nữ tử dạy cờ đứng ở cuối hàng.
Nàng ta do dự mãi không chịu tháo mạng che mặt, làm bộ làm tịch đầy vẻ bí hiểm.
Sở Khanh không chờ nổi nữa, giả vờ bước tới xem điệu múa của nàng ta, nhưng vừa tới trước mặt liền dứt khoát ra tay giật mạnh.
“Ôi chao, cô nương, ngươi làm cái gì vậy?” Hồng Cô không dám đắc tội với Bích Ngọc, bằng không bà ta cũng chẳng dám mạo phạm tới cây rụng tiền này trong lâu.
Sở Khanh chăm chú nhìn một hồi, ngoài miệng lại cất lời khen ngợi trái lòng: “Chỉ là cảm thấy vị cô nương này có khí chất vô cùng đặc biệt. Nếu đêm nay không được chiêm ngưỡng dung nhan của nàng, e rằng ta ngủ cũng chẳng thể yên giấc, có lẽ đây chính là sự đồng cảm trân quý lẫn nhau.”
Hồng Cô nghe vậy thì vô cùng vui mừng, cảm thấy Sở Khanh có được giác ngộ như thế thì lo gì không dạy dỗ thành tài.
“Bích Ngọc cô nương, chẳng bao lâu nữa ngài nhất định sẽ trò giỏi hơn thầy cho mà xem.” Hồng Cô ra sức tâng bốc Sở Khanh, lại còn lén liếc nhìn vẻ mặt của Nhan Trăn.
Sở Khanh đã giật được mạng che mặt, mục đích xem như đã đạt được. May mà hiện tại nàng mang thân phận nữ nhi, làm ra hành vi bực này cũng không bị coi là quá mức càn rỡ.
Thế nhưng vị nữ tử bị giật khăn che mặt kia lại tỏ vẻ không vui, có điều cũng không dám làm gì Sở Khanh, ai bảo nàng có Hồng Cô chống lưng phía sau.
Vị nữ tiên sinh xoay người lại, nhưng vẫn chưa hề lộ ra chân dung thực sự.
Sở Khanh trố mắt kinh ngạc, không ngờ người này lại chuẩn bị chu đáo đến thế, đằng sau lớp vải dày cộm kia vẫn còn quấn thêm một tầng lụa nữa.
Nhan Trăn chỉ liếc nhìn vóc dáng một cái liền cảm thấy người này không phải Cửu công chúa.
Cửu công chúa Nam An Quốc là một nữ tử có thân hình yểu điệu thon thả, văn võ song toàn, thế nhưng vòng eo của cô nương này lại to hơn Khuynh Lam một vòng.
Sở Khanh bước tới, đi vòng quanh đánh giá nàng ta: “Vị cô nương này, sao ngươi lại không chịu tháo khăn che mặt ra?”
“Hồng Cô chỉ bảo ta tới dạy cô nương đánh cờ, chứ chưa từng nói nhất định phải để ta lộ mặt. Mặt ta nhiều năm trước từng bị thương, không dám để người khác nhìn thấy.” Nữ tiên sinh cất giọng giải thích với Sở Khanh.
Nếu không nhìn được mặt, Sở Khanh liền đỡ lấy cánh tay nàng ta, dẫn người tới trước bàn, những vị còn lại đều cho lui xuống hết.
Sở Khanh định thừa lúc nàng ta không chú ý để một tay giật phăng chiếc khăn che mặt xuống. Nàng vừa mới động thủ, cổ tay đã bị nữ tiên sinh trở tay khóa chặt lại, động tác thuần thục hệt như đang khống chế phạm nhân, suýt chút nữa đã vặn gãy tay nàng.
Sở Khanh đau đớn không thôi, vội dùng tay kia đẩy ra: “Không muốn để người khác thấy thì cứ nói thẳng, chúng ta đâu có ép buộc ngươi. Ta chỉ tò mò muốn biết trong bốn vị nữ tiên sinh đây, ai mới là người có dung mạo đẹp nhất?”
“Đương nhiên là Bích Ngọc cô nương đẹp nhất rồi.” Nữ tiên sinh cất lời khen ngợi.
Sở Khanh đắc ý cười rộ lên: “Cô nương quá khiêm tốn rồi, ta lại thấy ngươi đẹp hơn ba người kia nhiều, cũng hơn hẳn ta nữa. Người có tài sắc vẹn toàn như cô nương, cớ sao lại phải ở lại Thiên Hương Lâu này?”