Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 191
“Ta không ở nơi này thì còn có thể đi đâu được chứ?”
Sở Khanh bước tới kéo lấy cánh tay nàng ta, lôi người tới trước mặt Nhan Trăn: “Ngươi thấy lang quân nhà ta thế nào? Chàng tuy có chút tuổi tác, nhưng trong phủ lại chẳng có lấy một thị thiếp hay thông phòng nào, cô nương có từng nghĩ tới chuyện gả chồng chưa?”
Nhan Trăn ngồi bên cạnh nghe Sở Khanh nói vậy, liền vươn chân dẫm mạnh lên mu bàn chân nàng một cái.
Thật là vẽ chuyện thừa thãi.
Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo Sở Khanh không được đùa giỡn quá trớn kẻo dọa người ta chạy mất.
Sở Khanh nhận thấy ánh mắt cảnh cáo của Nhan Trăn, liền ngoan ngoãn đứng cạnh nữ nhân này, chờ đợi mệnh lệnh của hắn bất cứ lúc nào.
Nữ nhân này có võ công, nếu dùng vũ lực cưỡng ép chắc chắn không thành.
Nếu thực sự đánh nhau, người bên ngoài ắt sẽ phát hiện, tai mắt của Kính Phong cũng sẽ đánh hơi được ngay.
Sở Khanh suy đi tính lại, cảm thấy có thể dùng rượu để chuốc say nàng ta.
Vừa rồi nàng đã thử qua, cô nương này không chịu uống rượu, hẳn là tửu lượng kém cỏi, khéo còn chẳng bằng Nhan Trăn.
Sở Khanh liền đi tới trước bàn, đích thân rót rượu cho vị nữ tiên sinh này.
“Tiên sinh, một ngày vi sư, cả đời vi phụ. Nếu Hồng Cô đã có lòng để người tới dạy dỗ ta, ta xin kính người một ly trước.” Sở Khanh nói xong liền cạn sạch một chén.
Nàng vốn cũng thèm rượu, vừa ngửi thấy hương rượu nồng đượm liền quên bẵng đi lời dặn dò của Quế thúc. Sau đó vẫn là Nhan Trăn giật lấy chén rượu từ tay nàng, không cho nàng mượn việc công để lén lút uống rượu.
Nhan Trăn dời chén rượu của Sở Khanh sang một bên: “Không được lén uống nữa.”
Vị nữ tiên sinh đeo khăn che mặt kia liên tiếp uống cạn ba chén mà sắc mặt không hề đổi, thân hình chẳng hề lay chuyển mảy may.
Sở Khanh khẽ chau mày, thầm nghĩ mình đã tính toán sai lầm.
Vị nữ tiên sinh này xem ra cũng là bậc cao thủ về tửu lượng, còn lợi hại hơn cả nàng và Nhan Trăn cộng lại.
Thấy kế này không thành, Sở Khanh cảm thấy chi bằng cứ thẳng thắn đi thẳng vào chuyện chính thì hơn.
Bày ra nhiều mưu mẹo vòng vo như vậy, chẳng phải đang lãng phí thời gian sao.
“Tiên sinh...” Sở Khanh vừa mới cất lời, liền thấy nữ tử kia khẽ mỉm cười với nàng.
“Hai người các ngươi chính là nhắm vào ta mà tới chứ gì? Muốn hỏi điều gì thì cứ hỏi thẳng đi, không cần phải vòng vo tam quốc như thế, làm lỡ dở thời gian của đôi bên.” Nữ tiên sinh này quả thực cũng là người mê rượu, dứt khoát cầm cả bầu rượu lên uống ừng ực, uống cạn hơn nửa bầu.
Chính là lúc này.
Sở Khanh giả vờ say xỉn lảo đảo, đè lấy cánh tay của nữ tiên sinh, nhân lúc đối phương không phòng bị, nàng dứt khoát giật phăng lớp mạng che mặt mỏng manh cuối cùng xuống.
Nàng tuy không biết dung mạo của vị Cửu công chúa này ra sao, nhưng Nhan Trăn thì đã từng gặp qua.
Sở Khanh nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Nhan Trăn, cõi lòng nàng cũng chùng xuống.
Bọn họ bận rộn tính toán lâu như vậy, chỉ vì muốn xác nhận xem nữ nhân này rốt cuộc có phải Cửu công chúa hay không.
Kết quả lại khiến người ta hoàn toàn thất vọng.
Nữ nhân này ngay cả nét thanh tú cũng chẳng có, che đi nửa khuôn mặt, cũng chỉ còn lại đôi mắt là có thể nhìn được.
Nữ nhân đứng dậy, thong thả đeo lại mạng che mặt: “Xem ra ta không phải người mà hai vị muốn tìm rồi. Nếu đã vậy, ta xin phép cáo lui.”
Sở Khanh khẽ nhíu mày, những người khác đều tự xưng là nô gia, duy chỉ có vị nữ tiên sinh này lại xưng là ta, rõ ràng thân phận không hề tầm thường.
Nàng chăm chú nhìn kỹ lại, liền phát hiện nữ nhân này đã dịch dung.
Nàng đang định lên tiếng báo cho Nhan Trăn thì thấy hắn cũng đã phát hiện ra manh mối.
Nhan Trăn cũng nhìn ra vết bớt trên mặt nàng ta thực chất là dùng một loại phẩm màu đặc biệt vẽ lên, căn bản không phải bẩm sinh, hắn có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi hương của loại màu vẽ ấy.
Lại cẩn thận quan sát vóc dáng và cử chỉ, hắn rốt cuộc đã nhìn thấu tất cả.
Vị nữ tiên sinh này, chính là Khuynh Lam công chúa.
Khuôn mặt của một người có thể dịch dung, giọng nói có thể dùng thuốc để biến đổi, vóc dáng cũng có thể độn thêm y phục để che giấu, nhưng có những nét vĩnh viễn không thể thay đổi, đó chính là ngũ quan và thần thái nơi đuôi mắt chân mày.
“Cửu công chúa, bạn cũ tương phùng, từ dạo ấy đến nay vẫn bình an vô sự chứ?”
Cửu công chúa Khuynh Lam cười ha hả: “Hai người các ngươi cũng thông minh đấy. Nói đi, tìm ta có việc gì?”
Nhan Trăn khựng lại một chút, đang cân nhắc xem nên mở lời hỏi điều gì trước.
Sở Khanh là người không chịu nổi sự do dự, bèn nhanh chóng cất lời hỏi dồn thay hắn: “Trận chiến giữa Nam An Quốc và Liên gia quân Đại Tĩnh ba năm trước, nghe đồn công chúa chính là chủ soái. Khi ấy hai quân đối đầu đã xảy ra biến cố gì, ta nghĩ công chúa hẳn là người rõ nhất, liệu có thể nói rõ ngọn ngành chi tiết cho chúng ta hay chăng?”