Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 192
Khuynh Lam vốn không định uống tiếp, nhưng nghe Sở Khanh nói vậy, nàng cười khổ rồi ngửa đầu dốc cạn nửa bầu rượu còn lại.
“Năm đó chuyện ta biết cũng chẳng nhiều.” Uống cạn một bầu vẫn chưa đã, Khuynh Lam lại với lấy một bầu khác.
Trận chiến ba năm trước là quá khứ nàng không muốn chạm tới nhất, bởi vậy nàng mới mai danh ẩn tích, trốn trong Thiên Hương Lâu này.
Nàng ngỡ rằng thời gian có thể xóa nhòa tất cả.
Nay bị Nhan Trăn gặng hỏi, những ký ức chôn sâu nơi đáy lòng lại bị đào xới lên, nàng thật lòng không muốn đối mặt.
“Công chúa vẫn còn điều giấu giếm chúng ta, chẳng lẽ chuyện năm đó cũng có phần của người?” Sở Khanh đổi hướng suy nghĩ, chuyển sang một cách tra hỏi khác.
Khuynh Lam có chút giận dỗi đáp: “Chuyện đã qua ba năm, người chết nhiều như vậy rồi. Ta không nói chân tướng là muốn tốt cho ngươi. Nếu ngươi biết chân tướng rồi nhất quyết đi tìm kẻ đó báo thù, chẳng phải tự rước lấy cái chết, uổng mạng thêm một người hay sao?”
Nhan tướng nghe ra ẩn ý trong lời của Khuynh Lam, nàng nói như vậy là muốn ngầm báo cho Nhan Trăn biết, hung thủ năm xưa là kẻ quyền cao chức trọng.
“Ở đây chỉ có ba người chúng ta, Cửu công chúa chỉ cần nói cho ta biết ngọn ngành năm ấy, từ nay về sau người có đi đâu, làm gì cũng không liên quan tới ta nữa.”
Khuynh Lam nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ uy hiếp của hắn, bèn thuận tay kéo Sở Khanh vào lòng, năm ngón tay siết nhẹ quanh cổ nàng: “Ta có thể nói cho ngươi biết chân tướng, nhưng đổi lại nàng ta phải chết, ngươi có bằng lòng không?”
Sở Khanh biết Khuynh Lam không dùng toàn lực, chỉ đang dọa dẫm mình, vội vàng ra hiệu bằng mắt cho Nhan Trăn, bảo hắn đừng manh động.
Nhan Trăn đương nhiên nhận ra Khuynh Lam chỉ đang diễn trò, bèn cười khẽ mà không nói.
Khuynh Lam cảm thấy tẻ nhạt, đẩy Sở Khanh ra: “Ba năm trước ta làm chủ soái, vốn định cùng Liên gia quân đánh một trận thống khoái, nào ngờ đêm đó ta tình cờ thấy quân sư và phó soái bàn bạc, nói rằng bên Đại Tĩnh triều có kẻ bắt tay với bọn họ, bày sẵn một cạm bẫy hòng tiêu diệt Liên gia quân.”
“Về sau thị vệ thân cận mới nói cho ta hay, chính Hoàng đế Đại Tĩnh của các ngươi muốn đẩy tướng lĩnh của mình vào chỗ chết. Hắn không cho tướng quân đánh thắng, còn sai người dẫn dắt y lọt vào bẫy rập chúng ta đã giăng sẵn, khiến mấy vạn tướng sĩ sau đó bị thiêu chết không còn một mống.”
Nhan Trăn nghe xong, cuối cùng cũng đã sáng tỏ mọi chuyện năm xưa.
Hiện tại hắn đã hoàn toàn có thể khẳng định, cái chết của Liên gia quân là do một tay Lý Huyên gây ra. Vì muốn thâu tóm binh quyền, kẻ đó mới dùng đến những thủ đoạn độc ác tàn nhẫn dường này.
“Hôm nay ta tìm người hỏi chuyện này, mong công chúa hãy giữ kín, chớ để lộ cho người ngoài biết.” Nhan Trăn sợ việc này dính líu quá rộng, không muốn kinh động kẻ khác.
Khuynh Lam thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi: “Ta có thể sống sót đến tận bây giờ, chính là nhờ việc chưa từng hé răng nói nửa lời chân tướng cho ai.”
Suốt những năm qua, Khuynh Lam luôn sống dưới bóng ma của quá khứ. Chính vì tận mắt chứng kiến thảm cảnh của Liên gia quân, nàng mới không dám quay về Nam An Quốc, càng không dám nghĩ tới chuyện xông pha trận mạc giết địch.
“Các ngươi cứ yên tâm, chuyện này ta sẽ chôn chặt dưới đáy lòng, vĩnh viễn không bao giờ nhắc lại nữa.” Khuynh Lam vỗ nhẹ lên vai Sở Khanh.
Sở Khanh còn chưa hiểu ý tứ của nàng, đến khi quay đầu lại thì thấy Nhan Trăn đã say khướt từ lúc nào.
“Tửu lượng kém như vậy, sao còn cố uống nhiều thế chứ.” Sở Khanh bước tới, định gạt bầu rượu trước mặt Nhan Trăn đi, sợ hắn say rượu làm càn rồi lộ thân phận.
Khuynh Lam lại rất thích xem trò vui, nàng khoác vai Sở Khanh: “Ngươi đừng quản hắn. Kẻ này to gan lớn mật chẳng sợ chết, nhưng một mỹ nhân mềm mại yểu điệu như ngươi, hà tất phải cuốn vào vòng rối ren cùng hắn?”
“Đa tạ công chúa đã quan tâm. Hiện tại chúng ta đã biết rõ chuyện năm đó do ai gây ra, mối thù này nhất định phải báo. Kế tiếp chúng ta sẽ tự nghĩ cách giải quyết, tuyệt đối không liên lụy đến Cửu công chúa.” Sở Khanh sợ đối phương đổi ý giở trò, vội vàng vạch rõ ranh giới trước.
Chỉ tiếc là phía Nam Hoài vẫn chưa có tung tích gì, đành để cho kẻ kia sống thêm vài ngày.
Khuynh Lam đảo mắt, nhìn chằm chằm hai người rồi hỏi: “Ta có thể giúp các ngươi, có muốn không?”
Sở Khanh cùng Nhan Trăn đồng loạt nhìn về phía Khuynh Lam. Đối phương tuy không chỉ đích danh, nhưng Sở Khanh theo bản năng đã đoán được, người mà Khuynh Lam nhắc tới chính là Nam Hoài mà bọn họ đang tìm kiếm.
Xem ra vị Cửu công chúa này tuyệt đối không phải kẻ hữu dũng vô mưu.
Vì Nam Hoài, nàng không còn sự lựa chọn nào khác.
“Công chúa muốn hợp tác thế nào?” Sở Khanh không đợi Nhan Trăn gật đầu, đã chủ động lên tiếng bàn chuyện hợp tác với Khuynh Lam.