DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 193

1017 từ

Bỏ qua thân phận đối địch, Sở Khanh nhận thấy vị công chúa Khuynh Lam này là một nữ tử túc trí đa mưu, không thể xem thường.

Khuynh Lam mỉm cười ngồi xuống, chậm rãi giải thích: “Phụ vương ta có ý định hòa thân với Đại Tĩnh, Hoàng đế Đại Tĩnh là Kiến Nguyên Đế đã đưa ra đề nghị muốn lập ta làm Hoàng hậu. Nhưng ta không muốn bước chân vào thâm cung, nếu các ngươi có thể nghĩ cách đổi đối tượng hòa thân thành người khác, ta sẽ nói cho ngươi biết Nam Hoài đang ở đâu.”

Sở Khanh không dám tin vào tai mình, Khuynh Lam thế mà lại biết tung tích của Nam Hoài, trong khi Nhan Trăn đã điều động toàn bộ người của Đại Lý Tự vẫn bặt vô âm tín.

Nhan Trăn cũng rất hoài nghi tính chân thực trong lời nói của Khuynh Lam: “Theo ta được biết, ngươi là người con gái được Nam An Vương sủng ái nhất, tương lai kế thừa vương vị Nam Quốc rất có thể là ngươi, cớ sao ngài ấy lại đưa ngươi tới Đại Tĩnh để hòa thân?”

“Nhan tướng, lời đồn đại không thể tin hết được, cũng giống như chuyện của ngươi vậy. Người trong thiên hạ Đại Tĩnh ai nấy đều mắng ngươi là gian thần nghịch tặc, nhưng chân tướng có thực sự như thế chăng? Trong mắt các ngươi, ta là công chúa được sủng ái nhất, là người thừa kế vương vị mai sau, nhưng cũng vì thế mà mấy vị tỷ muội khác đều xem ta như kẻ thù không đội trời chung.”

Khuynh Lam không muốn trở về là bởi không đành lòng nhìn cảnh cốt nhục tương tàn giữa các tỷ muội, bản thân nàng vốn chẳng hề có chấp niệm sâu sắc với vương vị.

Nghe nàng giải thích, Sở Khanh và Nhan Trăn đều đã hiểu ra, tất cả cũng chỉ là những quân cờ trên bàn cờ chính trị mà thôi. Sở Khanh rất thấu hiểu cảm giác bất lực ấy.

Nàng và Khuynh Lam, có lẽ đều là những bậc thang để người khác giẫm lên bước tới ngai vàng, đợi khi đại cuộc đã định, lại bị đem ra làm vật hy sinh.

Hiện tại nàng đã trở thành một quân cờ bị vứt bỏ, tự nhiên không thể khuyên can được Lý Huyên.

Hơn nữa, Nam An Vương có tới chín vị công chúa, tùy tiện chọn một người thay thế ắt hẳn không phải chuyện khó khăn.

Chín vị tuyệt sắc giai nhân, để mặc cho Lý Huyên lựa chọn, ắt sẽ tìm ra được người thích hợp.

Sở Khanh thoáng suy tính rồi lập tức nhận lời: “Việc này không khó, ta đồng ý giúp người, nhưng người phải cho chúng ta gặp Nam Hoài một lần.”

Khuynh Lam vòng ra sau lưng Sở Khanh, đặt tay lên vai nàng khẽ cười: “Trước khi mọi chuyện được thu xếp ổn thỏa, ta sẽ không để các ngươi gặp hắn đâu. Đêm đó hắn trúng ba mũi tên, cần phải tịnh dưỡng chữa trị. Nếu không nhờ ta kịp thời ra tay cứu giúp, hắn đã sớm mất mạng rồi.”

Lời này nàng nói thẳng cho Sở Khanh nghe.

Sở Khanh nghe đến đây không kìm được nước mắt, Nam Hoài bị thương nặng như vậy đều là vì nàng. Nếu năm xưa nàng không giấu đứa trẻ ấy ở Phong Mãn Lâu, thì đã chẳng gây ra huyết án đau thương đến nhường này.

“Được, chúng ta đồng ý với người, sẽ nhanh chóng đổi đối tượng hòa thân.”

Nhan Trăn lại trầm ngâm lên tiếng: “Chỉ cần ngươi trốn đi, đối tượng hòa thân tự khắc sẽ phải thay đổi, cớ sao ngươi nhất định phải hợp tác với chúng ta?”

“Đó là vì thủ đoạn phụ vương dùng để khống chế mấy đứa con gái chúng ta chính là hạ cổ. Mỗi năm ta đều phải trở về lấy thuốc giải một lần, nếu không sẽ bị độc phát mà chết.” Mỗi khi nhắc đến vị phụ vương này, trong mắt Khuynh Lam lại dâng lên ngọn lửa hận thù khó giấu.

Nghe đến chuyện trúng cổ, Sở Khanh bất giác nhìn sang Nhan Trăn.

Hắn cũng từng trúng cổ độc, rất có thể sẽ để lại di chứng nặng nề.

Nàng không dám tưởng tượng nổi trên đời lại có người phụ thân nhẫn tâm như vậy, coi tất cả nữ nhi của mình thành công cụ để mưu lợi.

Đồng thời, Sở Khanh cũng thầm cảm thấy xót xa cho công chúa Khuynh Lam.

“Đừng dùng ánh mắt thương hại đó nhìn ta, ta chưa chắc đã đáng thương bằng ngươi đâu.”

Khuynh Lam vừa nói vừa thong thả tiến lại gần Sở Khanh, kéo nàng đứng dậy khỏi sập, ghé sát vào tai nàng thì thầm: “Từng cô nương mới vào lầu này đều phải qua mắt ta xem xét. Ta biết rõ ngươi căn bản không phải Bích Ngọc, tuy rằng hai người các ngươi có vài phần tương mạo giống nhau.”

“Khuynh Lam công chúa còn biết những gì nữa?” Đôi vai Sở Khanh khẽ run rẩy, lòng bàn tay nàng rịn đầy mồ hôi lạnh.

“Biết nhiều lắm chứ. Nơi này là chốn thám thính tin tức của kẻ kia, cũng là nơi ta dòm ngó cơ mật của Đại Tĩnh. Nếu ta đoán không lầm, ngươi chính là Sở Khanh phải không?”

Giọng Khuynh Lam rất khẽ, chỉ có hai người các nàng nghe thấy.

Thấy Sở Khanh im lặng, nàng lại càng lấn tới, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo của Sở Khanh.

“Ta nghĩ chắc chẳng có mấy ai biết được, Sở đại nhân phong quang vô hạn, nhận hết sủng ái chốn triều đình, cư nhiên lại là một nữ nhân, vả lại còn đang mang cốt nhục trong mình.” Khuynh Lam dứt lời liền cười khẽ, còn thuận tay đẩy Sở Khanh ngã vào lòng Nhan Trăn.