DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 194

1019 từ

Là người đứng ngoài cuộc, Khuynh Lam dễ dàng nhìn ra ánh mắt Nhan Trăn nhìn Sở Khanh hoàn toàn khác biệt.

Thứ tình cảm sâu đậm ấy, căn bản không thể che giấu nổi.

Sở Khanh kinh hãi tới mức toàn thân run rẩy, sự thâm sâu khó lường của Khuynh Lam vượt xa những gì nàng tưởng tượng.

Vừa rồi nàng chỉ mải mê dò hỏi tin tức, không hề nhận ra lúc nói chuyện, tay Khuynh Lam đã khẽ chạm vào cổ tay nàng để bắt mạch từ lúc nào.

Sở Khanh vội vàng đứng dậy khỏi lòng Nhan Trăn, kéo Khuynh Lam ra mép cửa: “Chúng ta đã đồng ý hợp tác với người, xin công chúa trước khi nói năng hãy nghĩ suy cho kỹ.”

“Chịu nhận lời là tốt rồi. Các ngươi không còn đường lui, ta cũng vậy. Để ta đoán xem đứa nhỏ trong bụng ngươi là của ai nhé?” Khuynh Lam tinh nghịch vươn tay sờ lên bụng Sở Khanh, còn khẽ véo vào hông nàng một cái.

Dù đôi bên đều là nữ nhi, nhưng Sở Khanh vẫn không kìm được mà đỏ bừng mặt.

Thân hình phẳng lặng như tờ giấy của nàng bị chạm vào khiến nàng vô cùng ngượng ngùng.

Khuynh Lam đùa cợt đã đủ, quay đầu liếc nhìn Nhan Trăn một cái: “Ta đợi tin tốt của hai vị.”

Dứt lời, Khuynh Lam liền đẩy cửa bước ra ngoài.

Sở Khanh định bước theo tiễn khách, vừa bước ra khỏi cửa phòng thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc gọi tên nàng.

Nàng ngoảnh lại, phát hiện đó là Kính Phong đang vận thường phục.

“Sao ngươi lại ở chỗ này, còn mặc nữ trang? Ngươi cùng Nhan Trăn đang mưu tính chuyện gì?” Kính Phong ngỡ rằng Sở Khanh đã phản bội Lý Huyên, bèn lôi nàng rẽ vào một căn phòng trống bên cạnh.

Mấy gian thượng phòng trong lầu chỉ có bậc quyền quý cùng vài vị hoa khôi mới được phép sử dụng.

Vị cô nương trong phòng này Sở Khanh cũng từng gặp qua, là một nữ tử dịu dàng như nước, dung nhan vô cùng kiều diễm.

Khách làng chơi trong phòng vừa mới rời đi, nữ tử kia đang chỉnh đốn lại y phục, vừa thấy hai người họ bước vào liền lập tức nhận ra Sở Khanh.

“Bích Ngọc! Không đúng, ngươi không phải Bích Ngọc. Nghe nói trong thành có vị Thị ngự sử Sở đại nhân dung mạo có vài phần giống Bích Ngọc, chắc hẳn ngươi chính là Sở đại nhân rồi.”

Nữ tử kia vừa định bước tới gần để nhìn cho rõ, Kính Phong đã đột ngột ra tay, bóp chặt lấy cổ và đè vai nàng ta xuống giường, dứt khoát vặn gãy cổ đối phương.

Sở Khanh hốt hoảng lao tới bên giường, nhìn thấy nữ tử kia đã tắt thở tự bao giờ.

“Ngươi làm cái gì vậy?”

Kính Phong quay đầu trừng mắt nhìn nàng, gằn giọng quát: “Ngươi điên rồi sao! Chỉ cần có một kẻ nhận ra thân phận của ngươi, ắt sẽ có thêm nhiều kẻ khác biết chuyện. Nếu bí mật nữ phẫn nam trang của ngươi bị bại lộ, Thánh Thượng liệu có để cho ngươi một con đường sống hay không!”

Sở Khanh đứng chết lặng tại chỗ, hắn giết người là vì bảo vệ nàng.

Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến Kính Phong ra tay sát hại một người ngay trước mắt mình, tàn nhẫn và dứt khoát đến mức không chừa lại chút đường sống nào.

Xử lý xong thi thể nữ nhân kia, Kính Phong lấy khăn lau sạch tay, sau đó ném thẳng vào lò than bên cạnh.

Nhìn ngọn lửa bùng cháy dữ dội, trong lòng Sở Khanh bỗng dấy lên một suy nghĩ lạnh lẽo.

Nếu như lò than này đủ lớn hơn một chút, e rằng Kính Phong đã trực tiếp quẳng thi thể của nữ tử kia vào thiêu rụi rồi.

“Dạo gần đây Thẩm Niệm Từ có truyền tin vào cung, nói rằng giữa ngươi và Nhan Trăn có điều bất thường, cử chỉ thường xuyên thân mật quá mức. Thánh Thượng hạ lệnh cho ta đích thân xuất cung xem xét. Ngươi đừng quên đi sứ mệnh của mình, Nhan Trăn đã giết chết người thân thiết nhất của ngươi, ngươi phải lấy mạng hắn.”

Kính Phong nói xong, liền đưa cho Sở Khanh một gói thuốc bột.

Sở Khanh bất đắc dĩ nhận lấy, bàn tay không kìm được mà khẽ run rẩy.

Gói thuốc bột này tuyệt đối chẳng phải thứ tốt lành gì, nếu không Kính Phong đã không đưa cho nàng để đối phó với Nhan Trăn.

“Trong này là thứ gì?”

“Cổ phấn. Thứ này được tinh luyện từ xác cổ trùng đã chết, dùng nhiều lần sẽ khiến tâm trí người ta hoảng hốt, dần dần mất đi ký ức, lâu ngày sẽ trở nên ngây ngốc chẳng khác nào một đứa trẻ con.” Kính Phong nhìn chằm chằm Sở Khanh, tỉ mỉ dặn dò liều lượng sử dụng cho nàng.

Sở Khanh không nhớ nổi quá nhiều chi tiết, chỉ nghe nói loại cổ phấn này có thể lén bỏ vào bất kỳ đồ ăn thức uống nào.

Chỉ cần ba lần, đúng ba lần là có thể biến một người bình thường trở thành một kẻ đần độn ngây dại, chẳng còn chút thần trí.

Trước kia Sở Khanh vẫn luôn mang lòng cảm kích Kính Phong, ngỡ rằng hắn là kẻ chính trực, chẳng qua chỉ bị Lý Huyên che mắt dắt mũi.

Nay nghe những lời độc địa này thốt ra từ miệng hắn, trong lòng nàng trào dâng một nỗi chán ghét tột cùng, có lẽ từ nay về sau nàng không thể đặt niềm tin vào hắn thêm nữa.

Chẳng biết bọn họ đã dùng thứ cổ phấn hiểm ác này để hãm hại bao nhiêu sinh linh vô tội rồi.